CHĂN TRÂU

Đại Lăn


 

1- T̀M TRÂU 

 

Lên non

xuống suối mây chiều

Rừng ươm ráng đỏ

đ́u hiu mịt mùng

Đường ṃn

thăm thẳm rừng phong

Dạ ṃn sức kiệt,

dấu trong sương mù.

 

2 - THẤY DẤU 

 

Ráng hồng

mở mắt b́nh minh

Ven rừng mé cỏ

hiện h́nh dấu chân

Cỏ vừa rớt

giọt phù vân

Chạy đâu cho khỏi

bụi trần dấu in!

 

3 - THẤY TRÂU

 

Soi h́nh

bóng ngă bờ xanh

Cỏ non nhơi lại

dưới cành liễu buông

Rơ ràng

bóng dáng đầu truông

Sừng kia mũi nọ

cuối truông  hiện bày.

    

4 - ĐƯỢC TRÂU 

 

Được trâu

công sức mỏi ṃn

Lại c̣n trừ tánh

ngông cuồng thói quen

Dắt lên

g̣ cạn thử quên

Nước mây  mời gọi

buông quen ruộng người.

 

5 - CHĂN TRÂU

 

Đem giây

xỏ mũi dắt về

Sợ quen cát bụi

roi kề một bên

Muốn cho

trâu được tánh thuần

Giữ ngăn quen thói

không cần người chăn.

  

6 - CỠI TRÂU VỀ NHÀ

 

Chiều tà

ráng đỏ chân mây

Lưng trâu tiếng sáo

gió lay đường về

Nhịp vang

âm hưởng tứ bề

Cộng thông không ư

ai nghề tri âm?!

 

7 - TRÂU MẤT NGƯỜI C̉N

 

Đường xa

thoắt đă về nhà

Buông giây trâu mất

vào ra một ḿnh

Ráng chiều

thoi thốp b́nh minh

Roi thừng ném hết

lều tranh cho rồi.

 

8 - NGƯỜI TRÂU ĐỀU MẤT 

 

Cội nguồn

lặng lẽ trời chung

Non cao tuyết trắng

không trung mây lành

Người, trâu, roi vọt

giờ thành

Dung thông mất dấu

nên đành mất tên.

 

 

9 - VỀ LẠI CỘI NGUỒN 

 

Cội nguồn

nào nhắc gót chân

Ở đâu cũng hiện

trong ngần  nhất như

Trong không thiếu

ngoài không dư

Tùy duyên hoa thắm

sương cười chơi vơi.

 

10 - THỎNG TAY VÀO CHỢ 

 

Duyên tùy

sấn bước chợ đời

Trong không có ư

thỏng tay không ngoài

Gặp nhau Phật thánh

quên lời

Mù đui câm điếc

mở lời tây phương.

 

  

BAN TU THƯ PHẬT HỌC