ĐƯỜNG VỀ HỐ THẲM
Đại Lãn
MỤC LỤC
[52]
Ở TRƯỚC MẮT
CÔNG ÁN:
Tăng hỏi Duy Khoang:
- Đạo ở nơi nào?
Khoang đáp:
- Ở trước mắt.
Tăng thưa:
- Sao tôi không thấy?
Khoang đáp:
- Bởi ông có ngã nên không thấy.
Tăng thưa:
- Tôi có ngã nên không thấy, Hòa Thượng thấy không?
Khoang đáp:
- Có ông có ta lăng xăng nên không thấy luôn.
Tăng thưa:
- Không, tôi không Hòa Thượng có thấy không?
Khoang đap:
- Không ông không ta, nào ai cầu thấy?
LỜI BÀN:
Con người luôn luôn bị tha hóa bỡi những đối tượng bên ngoài, cho nên bỏ
xa cuộc sống, đang là của chính mình, mà tìm cầu những cái không có được
ở bên ngoài. Ở đây, vị tăng này cũng rơi vào tình trạng đó, nên hỏi đạo
ở nơi nào? Trong khi tâm bình thường luôn luôn thể hiện trong cuộc sống
mà không nhận ra. Hơn nữa vị tăng này cũng không nhận ra tình trạng tha
hóa của chính mình là một trạng thái trá hình của chấp ngã. Vì thế chop
nên đạo với vị tăng trở thành xa lạ ở ngoài tầm tay của mình cần phải
tìm thấy.
LỜI TỤNG:
Chấp có cháp không
Mắt có thấy mù
Không cháp có không
Mắt không thấy suốt.
|