CHƯƠNG HAI
PHƯƠNG TIỆN QUYỀN XẢO
Bấy giờ, trong thành
Tỳ-da-ly có vị trưởng giả
tên Duy-ma-cật, đã từng cúng dường vô lượng chư Phật và trồng sâu gốc rễ
thiện, chứng đắc vô sinh pháp nhẫn,
có tài biện thuyết vô ngại,
hiện du hí thần thông,
nắm vững các tổng trì, đạt được vô sở úy;
khuất phục mọi thù nghịch và quấy nhiễu của Ma,
đã đi vào cửa Pháp sâu thẳm,
thiện xảo trong trí độ,
thông suốt các phương tiện, hoàn thành đại nguyện.
Ông biết rõ xu hướng của tâm của chúng
sinh, có thể phân biệt căn tính bén nhạy hay chậm lụt. Đã từ lâu tâm của
ông đã thành thục trong Phật đạo,
đã quyết định nơi Đại thừa. Mọi hành động của ông đều dựa trên tư duy
chân chính.
An trú trong oai nghi của Phật,
tâm trải rộng như đại dương.
Được chư Phật ca ngợi; Đế Thích, Phạm thiên, Thế chủ đều kính phục.
Vì để hóa độ nhiều người, bằng vào phương tiện
thiện xảo, ông cư trú trong thành Tỳ-da-ly.
Bằng gia sản bất tận của mình, ông bao bọc người
cùng khổ. Bằng giới thanh tịnh, ông bao bọc người hủy phạm cấm giới.
Bằng sự nhu thuận của nhẫn,
ông bao bọc người sân hận hung dữ. Bằng đại tinh tấn,
ông bao bọc người biếng nhác. Bằng nhất tâm, thiền định, tịch tĩnh,
ông bao bọc những kẻ có tâm ý tán loạn. Bằng tuệ quyết định,ông bao bọc những hạng vô trí.
Tuy là hàng bạch y
ông vẫn tuân hành mọi luật tắc thanh tịnh của Sa-môn.
Tuy là cư sỹ ông vẫn tự tại không vướng mắc ba cõi. Tuy thị hiện có vợ
con ông luôn sống đời tịnh hạnh.
Tuy hiện thân giữa các thuộc hạ, vẫn thường vui thú viễn ly.Tuy mang ngọc vàng châu báu nhưng trang điểm thân mình
bằng tướng hảo.
Dù thụ hưởng các thức ăn uống nhưng chỉ thưởng thức vị ngon của thiền.
Đến phường cờ bạc để đưa người vượt thoát. Tiếp nhận dị đạo mà không hủy
chính tín. Thông hiểu kinh điển thế gian, nhưng thường hâm mộ Pháp Phật.
Ai gặp ông cũng đều kính nể, tôn kính vào hàng bậc nhất.
Ông giữ chấp trì luật pháp,
duy trì trật tự dưới trên. Hợp tác hài hòa trong tất cả sự nghiệp buôn
bán, tuy cũng gặt hái những tài lợi thế tục, ông không lấy đó làm mừng.
Rong chơi trên các ngõ đường để giúp ích mọi người. Vào chốn công đường
để bảo vệ kẻ thế cô. Tham gia các luận nghị để đưa người vào Đại thừa.
Đến các trường học để khai sáng tâm mọi người. Vào nơi kỹ viện để cho
thấy tai họa của dục vọng. Vào trong tửu lâu để khiến mọi người giữ vững
ý chí.
Trong hàng trưởng giả, ông được các trưởng giả tôn
kính để diễn thuyết những pháp tối thắng.
Trong hàng cư sỹ, ông được cư sỹ tôn kính để dạy họ dứt trừ tham đắm thế
tục. Trong hàng sát-lị, ông được các sát-lị tôn kính để dạy họ biết nhẫn
nhục. Trong giới Bà-la-môn, ông được các Bà-la-môn tôn kính để dạy họ
đoạn trừ ngã mạn. Trong các Đại thần, ông được các Đại thần tôn kính để
dạy họ pháp luật công chính. Trong các Vương tử, ông được các Vương tử
tôn kính để dạy họ đạo trung hiếu.
Trong chốn cấm cung, ông được các nội quan tôn kính để giáo hóa hết thảy
cung nữ đức hạnh.
Vào trong hạng thứ dân, ông được thứ dân tôn kính
để khích lệ họ vun trồng phước đức. Trong hàng Phạm thiên, ông được các
Phạm thiên tôn kính, hiển hiện cho Phạm thiên họ huệ tối thắng.
Trong hàng Đế Thích, ông được Đế Thích tôn kính, chỉ họ thấy rõ tính vô
thường.
Trong hàng Hộ thế,
ông được các vị Hộ thế tôn kính, khiến họ bảo vệ hết thảy chúng sinh.
Trưởng giả Duy-ma-cật đã bằng vô lượng phương tiện
như vậy làm lợi ích cho chúng sinh.
Nay, bằng phương tiện, Ông hiện thân có bệnh. Vì
ông bệnh mà Quốc vương, Đại thần, Trưởng giả, Cư sỹ, Bà-la-môn v.v… cho
đến các Vương tử cùng các thuộc hạ, vô số hàng ngàn người, đã đến thăm
viếng ông.
Duy-ma-cật nhân nơi tật bệnh của tự thân mà thuyết
pháp
một cách rộng rãi cho những người đến thăm.
Ông nói:
“Các Nhân giả, thân này
là vô thường, không vững mạnh, yếu đuối, cũng chẳng bền lâu; là pháp
chóng mục nát, không đáng tin cậy. Nó là sự khổ, là sự ưu não, là nơi
tập hợp của các loại tật bệnh.
“Này các Nhân giả, thân này không phải là chỗ đáng
nương tựa cho người minh trí. Thân này như đống bọt, không thể vốc nắm.
Thân này như bong bóng nước, không tồn tại lâu. Thân này như quáng nắng
bốc từ khát vọng yêu đương. Thân này như cây chuối, ruột không lõi chắc.
Thân này
như huyễn, hình thành bởi ý nghĩ đảo điên. Thân này như giấc mộng, do hư
vọng mà thấy có. Thân này như bóng, theo duyên là nghiệp mà có.
Thân này như tiếng vang, tùy thuộc nhân duyên. Thân này như đám mây
trôi, chợt biến chợt diệt. Thân này như ánh chớp lóe, thoáng chốc tiêu
tan. Thân này không chủ tể, như đất.
Thân này không tự ngã, như lửa.
Thân này không thọ mạng,
như gió. Thân này không con người, như nước.Thân này không thật, lấy bốn đại làm nhà.
Thân này rỗng không, không ngã cũng không ngã sở. Thân này vô tri, như
cỏ, cây hay gạch ngói. Thân này không động, chỉ chuyển động vì sức gió.
Thân này bất tịnh vì chứa đầy uế tạp. Thân này hư ngụy, tuy nhờ bởi tắm
rửa, y phục, ẩm thực, rồi sẽ trở về tàn hoại diệt vong. Thân này nhiều
tai họa, bị gây rối bởi một trăm lẻ một thứ tật bệnh.
Thân này như cái giếng trên gò,
vì sự già bức bách. Thân này vô định, nhất định sẽ chết. Thân này như
rắn độc,
như kẻ thù,
như xóm hoang;
nó được tập thành bởi các uẩn, các giới, các xứ.
“Chư Nhân giả, thân này đáng chán như vậy, ta nên
tầm cầu thân Phật. Vì sao? Vì Phật thân tức Pháp thân, sinh từ vô lượng
công đức và trí tuệ; sinh từ giới, định, huệ, giải thoát và tri kiến
giải thoát; sinh từ từ, bi, hỷ, xả; từ bố thí, trì giới, nhẫn nhục, nhu
hòa, cần hành tinh tấn, thiền định giải thoát, tam muội; sinh từ đa văn,
trí tuệ, các ba-la-mật; sinh từ phương tiện; sinh từ sáu thông; sinh từ
ba minh; sinh từ ba mươi bảy đạo phẩm; sinh từ chỉ quán; sinh từ mười
lực, bốn vô sở úy, mười tám pháp bất cộng; sinh từ sự đoạn trừ hết thay
pháp bất thiện, tập hết thảy pháp thiện; sinh từ sự chân thật; sinh từ
sự không buông lung. Từ vô lượng pháp thanh tịnh như vậy sinh ra thân
Như Lai.
“Các Nhân giả, nếu muốn được thân Phật
hầu chấm dứt hết thảy tật bệnh của chúng sinh, các ngài nên phát tâm cầu
giác ngộ tối thượng.”
Trưởng giả
Duy-ma-cật giảng Pháp cho những người đến thăm bệnh như vậy, khiến cho
vô số nghìn khách viếng phát tâm vô thượng bồ-đề.*
|