增壹阿含經

TĂNG NHẤT A-HÀM

T2n125

Hán dịch:  Tam tạng Cù-đàm Tăng-già-đề-bà, người Kế Tân, thời Đông Tấn

Việt dịch: Thích Đức Thắng

Hiệu chú: Tuệ Sỹ

[ MỤC LỤC ]


1. PHẨM TỰA

 

Kính lạy Năng Nhân Đệ Thất Tiên,

Diễn thuyết quỹ tắc Thánh vô thượng.

Thế Tôn nay độ chúng quần sinh

Vốn đã từ lâu trôi sinh tử.

 

Tôn trưởng Ca-diếp và Thánh chúng,

Hiền triết A-nan văn quảng bác,

Cúng dường xá-lợi Phật Niết-bàn,

Từ nước Câu-di đến Ma-kiệt.

 

Ca-diếp tư duy hành bốn đẳng,[1]

Với những chúng sanh đọa năm đường;

Chánh giác dẫn đường nay cách xa,

Nhớ lời dạy khéo, lòng thương khóc.

 

Ca-diếp nghĩ suy: Chánh pháp xưa,

Làm sao lưu bố mãi thế gian?

Lời dạy tối tôn từ kim khẩu,

Ghi giữ trong lòng không để mất.

Ai có sức này, tập các pháp,

Nói rõ nhân duyên, gốc từ đâu?

Người trí hiện nay trong chúng này,

A-nan hiền thiện, nghe vô lượng.

 

Liền gióng kiền chùy họp bốn chúng;

Tỳ-kheo tám vạn bốn nghìn người,

Tâm đều giải thoát, đạt La-hán,

Giải thoát trói buộc, là phước điền.

Ca-diếp bởi vì thương thế gian,

Báo ân quá khứ, nhớ Tôn đức.

Thế Tôn phú pháp, trao A-nan,

Nguyện pháp lưu bố mãi ở đời.

Làm sao thuận tự, không mất mối,

Kết tập Pháp bảo ba tăng-kỳ;

Để sau bốn chúng được nghe pháp,

Nghe rồi liền được lìa các khổ.

 

A-nan từ chối: “Sức không kham.

“Các pháp thậm thâm ngần ấy thứ,

“Há dám phân biệt lời Như Lai?

“Phẩm đức Phật pháp, vô lượng trí.

“Tôn giả Ca-diếp nay kham nhiệm,

“Đấng Thế Hùng đem pháp phú cho;

“Nay vì mọi người, Đại Ca-diếp,

“Từng được Như Lai chia nửa tòa.[2]

 

Ca-diếp đáp rằng: “Tuy có vậy;

“Nhưng tuổi già yếu, đã quên nhiều.

“Sự nghiệp trí tuệ, Ông giữ hết,

“Hãy khiến gốc pháp còn mãi đời.

“Nay tôi có ba mắt thanh tịnh,

“Cũng có thể biết tâm trí người;

“Biết rõ tất cả hàng chúng sanh,

“Không ai hơn Tôn giả A-nan.”

 

Từ Phạm Thiên xuống đến Đế Thích,

Hộ thế Tứ vương cùng chư Thiên;

Di-lặc Đâu-suất cũng đến họp.

Hàng ức Bồ-tát không kể hết.

Di-lặc, Phạm, Thích cùng Tứ vương,

Thảy đều chấp tay mà bạch hỏi:

“Tất cả các pháp, Phật ấn chứng:

“A-nan là pháp khí của Ta.

“Nếu ai không muốn pháp tồn tại,

“Người ấy xuyên tạc lời Như Lai.

“Nguyện lưu pháp yếu, vì chúng sanh,

“Vượt qua nguy ách, thoát các nạn.

“Thích Tôn ra đời, sống rất ngắn.

“Tuy nhục thể mất, Pháp thân còn.

“Để mong pháp yếu không đoạn tuyệt,

“A-nan, chớ chối từ thuyết pháp!”

 

Tối tôn Ca-diếp cùng Thánh chúng,

Di-lặc, Phạm, Thích cùng Tứ vương;

Cần thỉnh A-nan mở lời cho,

Khiến lời Như Lai không diệt tận.

A-nan nhân từ, hòa bốn đẳng,[3]

Ý chuyển vi tế sư tử hống;

Liếc nhìn bốn chúng, ngó hư không,

Khóc thương rưng lệ không ngăn được.

Nhan sắc chợt bừng ánh sáng chói,

Tỏa khắp chúng sanh như hừng đông.

Di-lặc, Phạm, Thích nhìn ánh sáng,

Chắp tay chờ nghe Pháp vô thượng.

Bốn bộ chúng lặng lẽ, tâm chuyên nhất,

Muốn được nghe pháp, ý không loạn.

Tôn trưởng Ca-diếp cùng Thánh chúng,

Nhìn thẳng tôn nhan, mắt không chớp.

 

Rồi A-nan nói kinh vô lượng,

Những gì đầy đủ, thành một tụ:

“Nay tôi sẽ chia làm ba phần,

“Tóm thâu mười kinh thành một kệ.

“Phần một Khế kinh, phần hai Luật,

“Phần ba lại là A-tỳ-đàm.

“Chư Phật[4] quá khứ đều phân ba,

“Khế kinh, Luật, Pháp, làm ba tạng.

“Khế kinh nay hãy phân bốn đoạn;

“Trước hết Tăng Nhất, hai là Trung,

“Ba gọi là Trường, nhiều chuổi ngọc;

“Sau cùng phần bốn gọi Tạp kinh.”

 

Tôn giả A-nan lại suy nghĩ:

“Pháp thân Như Lai không diệt mất,

“Còn mãi thế gian không đoạn tuyệt.

“Trời Người được nghe, thành đạo quả.

“Hoặc có Một pháp mà nghĩa sâu;

“Khó trì, khó tụng, không thể nhớ,

“Nay tôi kết tập nghĩa Một pháp;

“Một, Một, nối nhau, không mất mối.

“Cũng có Hai pháp, tập thành Hai;

“Ba pháp thành Ba, như xâu chuỗi.

“Bốn pháp thành Bốn, Năm cũng vậy.

“Năm pháp tiếp đến Sáu, Bảy pháp,

“Nghĩa Tám pháp rộng cho đến Chín.

“Mười pháp, từ mười đến Mười một.

“Pháp bảo như vậy trọn không mất;

“Hằng ở thế gian, tồn tại lâu.”

 

Ở giữa đại chúng tập pháp này,

A-nan tức thì thăng pháp tọa.

Di-lặc tán thán: “Khéo thuyết thay!

“Hãy nên phối hợp nghĩa các Pháp.

“Lại có các pháp nên phân bộ;

“Lời dạy Thế Tôn, mỗi mỗi khác.

“Bồ-tát phát ý hướng Đại thừa,

“Như Lai nói riêng cho pháp này:

“Có người Thế tôn dạy sáu độ:

“Bố thí, trì giới, nhẫn, tinh tấn,

“Sức thiền, trí tuệ như trăng non;

“Vượt qua vô cực thấy các pháp.

“Có ai dũng mãnh thí đầu mắt;

“Thân thể máu thịt không thương tiếc;

“Thê thiếp, quốc thành, cùng nam nữ;

“Đó là đàn độ[5] không nên bỏ.

“Giới độ vô cực như kim cương,

“Không huỷ, không phạm không lọt mất;

“Giữ tâm hộ giới như bình tách.

“Đó gọi giới độ không nên bỏ.

“Hoặc có người đến chặt tay chân,

“Không khởi sân hận, sức nhẫn mạnh;

“Như biển dung chứa không tăng giảm,

“Đó gọi là nhẫn độ không nên bỏ.

“Những ai tạo tác hành thiện ác,

“Cả thân, khẩu, ý không chán đủ;

“Các hành chướng ngại không đến đạo,

“Đó gọi tấn độ không nên bỏ.

“Những ai thiền tọa đếm hơi thở,

“Tâm ý kiên cố, không loạn niệm;

“Ví có động đất, thân không nghiêng,

“Đó gọi thiền độ, không nên bỏ.

“Dùng sức trí tuệ, đếm bụi trần,

“Trải triệu số kiếp không kể xiết;

“Số nghiệp sách ghi ý không loạn,

“Đó gọi trí độ, không nên bỏ.

“Các pháp thậm thâm, luận Lý Không,

“Khó sáng, khó tỏ, không thể quán;

“Tương lai đời sau lòng hồ nghi,

“Đức Bồ-tát này không nên bỏ.”

 

A-nan tự trình bày ý nghĩ:

“Người ngu không tin hạnh Bồ-tát;

“Trừ các La-hán tín giải thoát

“Mới có tín tâm không do dự.

“Bốn chúng đệ tử, phát đạo ý,[6]

“Cùng tất cả mọi loài chúng sanh;

“Có lòng tin vững không hồ nghi.”

 

Di-lặc tán thán: “Khéo thuyết thay!

“Phát tâm Đại thừa, ý quảng đại.”

“Hoặc có các pháp, đoạn kiết sử;

“Hoặc có các pháp, thành quả đạo.”

 

A-nan nói rằng: “Đây thế nào?

“Tôi thấy Như Lai tuyên pháp này.

“Có người không nghe Như Lai thuyết

“Pháp này, há chẳng có hồ nghi?

“Nếu tôi nói nghĩa này không đúng,

“Như vậy hư dối đời tương lai.

“Nay các kinh xưng: nghe như vầy,

“Phật trú thành nào, quốc thổ nào?

“Lần đầu nói pháp: Ba-la-nại.

“Độ ba Ca-diếp: Ma-kiệt-đà.

“Câu-tát, Ca-thi, giữa Thích tộc,

“Chiêm-ba, Câu-lưu, Tỳ-xá-ly,

“Cung Trời, cung Rồng, A-tu-luân,

“Cung Kiền-đạp-hòa, thành Câu-thi;

“Giả sử không rõ nơi nói kinh,

“Thì nói nguyên gốc tại Xá-vệ.

“Việc một thời tôi đã nghe từ,

“Phật tại Xá-vệ cùng đệ tử;

“Tinh xá Kỳ-hoàn, tu thiện nghiệp,

“Vườn Cấp Cô Độc Trưởng giả cúng.

“Khi Phật ở đây, bảo Tỳ-kheo:

“Nên chuyên tâm tu tập một pháp,

“Tư duy một pháp, không buông lung,

“Sao gọi một pháp? Là niệm Phật;

“Niệm Pháp, niệm Tăng cùng niệm giới,

“Niệm thí, niệm Thiên, trừ loạn tưởng.

“An-ban hơi thở, và niệm thân,

“Niệm chết trừ loạn, tổng mười niệm.

“Đó pháp mười niệm, có thêm mười,

“Tiếp theo, lại nói Tôn đệ tử:

“Trước độ Câu-lân làm Phật tử,

“Người nhỏ cuối cùng là Tu-bạt.

“Dùng phương tiện này hiểu một pháp.

“Hai từ hai pháp, ba từ ba.

“Bốn, năm, sáu, bảy, tám, chín, mười,

“Mười một, không pháp nào không rõ.

“Từ một tăng một đến các pháp,

“Nghĩa nhiều, huệ rộng không thể tận.

“Mỗi một Khế kinh nghĩa cũng sâu,

“Cho nên gọi là Tăng nhất hàm.

“Nay tìm một pháp khó rõ ràng,

“Khó trì, khó hiểu, không thể tỏ.

“Tỳ-kheo tự nói nghiệp công đức,

“Nay phải tôn xưng là đệ nhất;

“Giống như thợ gốm làm đồ dùng,

“Theo ý mà làm không nghi ngại.

“A-hàm Tăng nhất pháp cũng vậy,

“Ba thừa giáo hóa không sai khác.

“Vi diệu Phật kinh rất thâm sâu,

“Hay trừ kiết sử như giòng chảy.

“Tuy nhiên, Tăng nhất ở trên hết,

“Làm sạch ba nhãn trừ ba cấu.

“Người nào chuyên tâm trì Tăng nhất,

“Là người tổng trì tạng Như Lai.

“Cho dù thân này còn kết sử,

“Đời sau liền được trí tài cao.

“Nếu ai chép viết thành kinh quyển,

“Hoa lọng, lụa là đem cúng dâng;

“Phước này vô lượng không kể xiết.

“Vì pháp bảo này, rất khó gặp.”

 

Khi nói lời này, trời đất động,

Trời mưa hoa thơm ngập đến gối.

Trên không chư Thiên khen: “Lành thay!

“Tôn giả nói lời đều thuận nghĩa.

“Khế kinh tạng một, Luật tạng hai,

“Kinh A-tỳ-đàm là tạng ba.

“Phương đẳng, Đại thừa nghĩa thâm thúy,

“Cùng các khế kinh là Tạp tạng.

“Để yên lời Phật quyết không đổi.

“Nhân duyên đầu cuối đều tùy thuận.”

 

Di-lặc, chư Thiên cũng khen tốt:

Kinh điển Thích-ca tồn tại mãi.

Di-lặc đứng lên tay cầm hoa,

Vui mừng đem rải lên A-nan:

“Kinh này chân thật Như Lai nói.

“Cầu mong A-nan quả đạo thành.”

 

Bấy giờ Tôn giả A-nan, cùng Phạm thiên dẫn các trời Phạm-ca-di đều đến hội họp. Trời Hóa tự tại dẫn đoàn tùy tùng đều đến tụ hội. T