增壹阿含經
TĂNG NHẤT A-HÀM
T2n125
Hán dịch:
Tam tạng Cù-đàm Tăng-già-đề-bà, người Kế Tân, thời Đông Tấn
Việt dịch:
Thích Đức Thắng
Hiệu chú: Tuệ Sỹ
[
MỤC LỤC
]
3. PHẨM
QUẢNG DIỄN
KINH SỐ 1
[554a07] Nghe
như vầy:
Một thời đức Phật ở trong vườn Cấp Cô Độc,
rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ. Bấy giờ, Thế Tôn bảo các
Tỳ-kheo:
“Hãy tu hành một pháp. Hãy quảng bá một
pháp. Đã tu hành một pháp rồi, liền có danh dự, thành tựu
quả báo lớn, các điều thiện đủ cả, được vị cam lồ, đến chỗ
vô vi, liền được thần thông, trừ các loạn tưởng, được quả
Sa-môn, tự đến Niết-bàn. Một pháp ấy là gì? Đó là niệm Phật.”
Phật bảo các Tỳ-kheo:
“Thế nào là tu hành niệm Phật, liền có
danh dự, thành tựu quả báo lớn, các điều thiện đủ cả, được
vị cam lồ, đến chỗ vô vi, liền được thần thông, trừ các loạn
tưởng, được quả Sa-môn, tự đến Niết-bàn?”
Bấy giờ, các Tỳ-kheo bạch Thế Tôn rằng:
“Gốc rễ của Pháp do Thế Tôn nói. Nguyện xin Thế
Tôn vì các Tỳ-kheo nói diệu nghĩa này. Các Tỳ-kheo sau khi nghe
từ Như Lai rồi sẽ thọ trì.”
Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Hãy lắng nghe, lắng nghe, và suy nghĩ kỹ.
Ta sẽ phân biệt rộng rãi cho các ngươi.”
Các Tỳ-kheo bạch rằng:
“Xin vâng, bạch Thế Tôn.”
Sau khi các Tỳ-kheo thọ giáo rồi, Thế Tôn
bảo rằng:
“Nếu có Tỳ-kheo nào chánh thân, chánh ý,
ngồi bắt tréo chân, cột niệm ở trước, chuyên tinh niệm Phật,
không có niệm tưởng nào khác. Quán hình của Như Lai, mắt không hề
rời. trong khi mắt không rời, niệm tưởng công đức Như Lai.
“Thể của Như Lai được thành tựu từ kim
cương, đầy đủ mười lực, bốn vô sở úy, dõng mãnh giữa đại
chúng. Gương mặt của Như Lai đoan chánh vô song, nhìn không chán
mắt. Giới đức thành tựu giống như kim cương không thể phá hoại,
trong sạch không tỳ vết cũng như lưu ly. Tam-muội của Như Lai chưa
từng sút giảm, đã tĩnh chỉ, vĩnh viễn tịch tĩnh, không có niệm
khác. Các thứ tình kiêu mạn, ngang bướng đã vắng im,
ý tham dục, tưởng sân hận, tâm ngu hoặc, mạn kết
do dự, tất đều tận trừ. Huệ thân của Như Lai, trí không bờ đáy,
không bị chướng ngại. [554b01]
Thân Như Lai, được thành tựu từ giải thoát, các cõi đã hết,
không còn sinh phần để nói ‘Ta sẽ đọa nơi sinh tử.’ Thân Như Lai
được vượt qua thành trì của tri kiến, biết căn cơ người khác đánh
được độ hay không đáng được độ, chết đây sinh kia, xoay vần qua lại
trong ngằn mé sinh tử, có người giải thoát, người không giải
thoát; Như Lai thảy đều biết tất cả.
“Đó là tu hành niệm Phật, liền có danh dự,
thành tựu quả báo lớn, các điều thiện đủ cả, được vị cam
lồ, đến chỗ vô vi, liền được thần thông, trừ các loạn tưởng,
được quả Sa-môn, tự đến Niết-bàn. Cho nên, này các Tỳ-kheo, luôn
phải tư duy không rời niệm Phật, liền sẽ được những thứ công
đức thiện này. Như vậy, các Tỳ-kheo, hãy học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì Phật dạy,
hoan hỷ phụng hành.
KINH SỐ 2
Nghe như vầy:
Một thời đức Phật ở trong vườn Cấp Cô Độc,
rừng cây Kỳ-đà, tại nước Xá-vệ. Bấy giờ, Thế Tôn bảo các
Tỳ-kheo:
“Hãy tu hành một pháp. Hãy quảng bá một
pháp. Đã tu hành một pháp rồi, liền có danh dự, thành tựu
quả báo lớn, các điều thiện đủ cả, được vị cam lồ, đến chỗ
vô vi, liền được thần thông, trừ các loạn tưởng, được quả
Sa-môn, tự đến Niết-bàn. Những gì là một pháp? Là niệm
Pháp.”
Phật bảo các Tỳ-kheo:
“Thế nào là tu hành niệm Pháp, liền có
danh dự, thành tựu quả báo lớn, các điều thiện đủ cả, được
vị cam lồ, đến chỗ vô vi, liền được thần thông, trừ các loạn
tưởng được quả Sa-môn, tự đến Niết-bàn?”
Bấy giờ, các Tỳ-kheo bạch Thế Tôn rằng:
“Gốc rễ của Pháp do Thế Tôn nói. Nguyện xin Thế
Tôn vì các Tỳ-kheo nói diệu nghĩa này. Các Tỳ-kheo sau khi nghe
từ Như Lai rồi sẽ thọ trì.” Bấy giờ, Thế Tôn
bảo các Tỳ-kheo:
“Hãy lắng nghe, lắng nghe, và
suy nghĩ kỹ. Ta sẽ phân biệt rộng rãi cho các ngươi.”
Các Tỳ-kheo bạch rằng:
“Xin vâng, Bạch Thế Tôn.”
Sau khi các Tỳ-kheo thọ giáo rồi, Thế Tôn
bảo rằng:
“Nếu có Tỳ-kheo nào chánh thân, chánh ý,
ngồi bắt tréo chân, cột niệm ở trước, không có tư tưởng nào
khác, chuyên tinh niệm Pháp, trừ các dục ái, không còn trần
lao, tâm khát ái vĩnh viễn không nổi lên nữa.
“Phàm Chánh pháp là ở nơi dục mà đạt đến vô
dục, lìa các kết phược và các bệnh của triền cái. Pháp này giống
như mùi các loại hương, không có tỳ vết của niệm loạn tưởng
“Đó gọi là Tỳ-kheo tu hành niệm Pháp, liền
có [554c01]
danh dự, thành tựu quả báo lớn, các điều thiện đủ cả, được
vị cam lồ, đến chỗ vô vi, liền được thần thông, trừ các loạn
tưởng, được quả Sa-môn, tự đến Niết-bàn. Cho nên, này các
Tỳ-kheo, luôn phải tư duy không rời niệm Pháp, liền sẽ được
những thứ công đức thiện này. Như vậy, các Tỳ-kheo, hãy học
điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì Phật dạy,
hoan hỷ phụng hành.
KINH SỐ 3
Nghe như vầy:
Một thời, đức Phật ở trong vườn Cấp Cô
Độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ. Bấy giờ, Thế Tôn bảo các
Tỳ-kheo:
“Hãy tu hành một pháp. Hãy quảng bá một
pháp. Đã tu hành một pháp rồi, liền có danh dự, thành tựu
quả báo lớn, các điều thiện đủ cả, được vị cam lồ, đến chỗ
vô vi, liền được thần thông, trừ các loạn tưởng, được quả
Sa-môn, tự đến Niết-bàn. Một pháp ấy là gì? Là niệm Tăng.”
Phật bảo các Tỳ-kheo:
“Thế nào là tu hành niệm Tăng, liền có danh
dự, thành tựu quả báo lớn, các điều thiện đủ cả, được vị
cam lồ, đến chỗ vô vi, liền được thần thông, trừ các loạn
tưởng, được quả Sa-môn, tự đến Niết-bàn?”
Bấy giờ, các Tỳ-kheo bạch Thế Tôn rằng:
“Gốc rễ của Pháp do Thế Tôn nói. Nguyện xin Thế
Tôn vì các Tỳ-kheo nói diệu nghĩa này. Các Tỳ-kheo sau khi nghe
từ Như Lai rồi sẽ thọ trì.”
Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Hãy lắng nghe, lắng nghe, và suy nghĩ kỹ.
Ta sẽ phân biệt rộng rãi cho các ngươi.”
Các Tỳ-kheo bạch rằng:
“Xin vâng, bạch Thế Tôn.”
Sau khi các Tỳ-kheo thọ giáo rồi, Thế Tôn
bảo rằng:
“Nếu có Tỳ-kheo nào chánh thân, chánh ý,
ngồi bắt tréo chân, cột niệm ở trước, không có tư tưởng nào
khác, chuyên tinh niệm Tăng. Thánh chúng của Như Lai thành tựu
từ nghiệp lành, chất trực, thuận nghĩa, không có nghiệp tà,
trên dưới hòa mục, pháp pháp thành tựu.
Thánh chúng của Như Lai thành tựu giới, thành tựu tam-muội,
thành tựu trí tuệ, thành tựu giải thoát, thành tựu tri kiến
giải thoát. Thánh chúng ấy gồm có bốn đôi, tám hạng. Đó là Thánh
chúng của Như Lai, xứng đáng được tùy thuận cung kính, thừa sự,
lễ bái. Sở dĩ vậy là vì đó là ruộng phước của thế gian. Ở
trong Chúng này đều cùng là pháp khí, cũng vì tự độ lại độ
người khác đến đạo ba thừa. Nghiệp như vậy gọi là Thánh
chúng.
“Đó là nói, này các Tỳ-kheo, nếu ai niệm Tăng,
liền có danh dự, thành tựu quả báo lớn, các điều thiện đủ
cả, được vị cam lồ, đến chỗ vô vi, liền được thần thông, trừ
các loạn tưởng, [555a01]
được quả Sa-môn, tự đến Niết-bàn. Cho nên, này các Tỳ-kheo, luôn
phải tư duy không rời niệm Tăng, liền sẽ được những thứ công
đức thiện này. Như vậy, này các Tỳ-kheo, hãy học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì Phật dạy,
hoan hỷ phụng hành.
KINH SỐ 4
Nghe như vầy:
Một thời đức Phật ở trong vườn Cấp Cô Độc,
rừng cây Kỳ-đà, tại nước Xá-vệ. Bấy giờ, Thế Tôn bảo các
Tỳ-kheo:
“Hãy tu hành một pháp. Hãy quảng bá một
pháp. Đã tu hành một pháp rồi, liền có danh dự, thành tựu
quả báo lớn, các điều thiện đủ cả, được vị cam lồ, đến chỗ
vô vi, liền được thần thông, trừ các loạn tưởng, được quả
Sa-môn, tự đến Niết-bàn. Những gì là một pháp? Là niệm
Giới.”
Phật bảo các Tỳ-kheo:
“Thế nào là tu hành niệm Giới, liền có
danh dự, thành tựu quả báo lớn, các điều thiện đủ cả, được
vị cam lồ, đến chỗ vô vi, liền được thần thông, trừ các loạn
tưởng, được quả Sa-môn, tự đến Niết-bàn?”
Bấy giờ, các Tỳ-kheo bạch Thế Tôn rằng:
“Gốc rễ của Pháp do Thế Tôn nói. Nguyện xin Thế
Tôn vì các Tỳ-kheo nói diệu nghĩa này. Các Tỳ-kheo sau khi nghe
từ Như Lai rồi sẽ thọ trì.”
Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Hãy lắng nghe, lắng nghe, và suy nghĩ kỹ.
Ta sẽ phân biệt rộng rãi cho các ngươi.”
Các Tỳ-kheo bạch rằng:
“Xin vâng, bạch Thế Tôn.”
Sau khi các Tỳ-kheo thọ giáo rồi, Thế Tôn
bảo rằng:
“Nếu có Tỳ-kheo nào chánh thân, chánh ý,
ngồi bắt tréo chân, cột niệm ở trước, không có tư tưởng nào
khác, chuyên tinh niệm Giới. Giới có nghĩa là dừng các điều
ác. Giới hay thành đạo, khiến người hoan hỷ. Giới là anh lạc đeo
thân, hiện những vẻ đẹp.
“Phàm cấm giới, giống như bình cát tường,
mọi sở nguyện liền đạt được. Mọi pháp đạo phẩm đều do giới
mà thành tựu.
“Như vậy, Tỳ-kheo thực hành cấm giới sẽ
thành tựu quả báo lớn, các điều thiện đủ cả, được vị cam
lồ, đến chỗ vô vi, liền được thần thông, trừ các loạn tưởng,
được quả Sa-môn, tự đến Niết-bàn. Cho nên, này các Tỳ-kheo, luôn
phải tư duy không rời niệm Giới, liền sẽ được những thứ công
đức thiện này. Như vậy, này các Tỳ-kheo, hãy học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì Phật dạy,
hoan hỷ phụng hành.
KINH SỐ 5
Nghe như vầy:
Một thời đức Phật ở trong vườn Cấp Cô Độc,
rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ.
[555b01] Bấy giờ, Thế Tôn bảo các
Tỳ-kheo:
“Hãy tu hành một pháp. Hãy quảng bá một
pháp. Đã tu hành một pháp rồi, liền có danh dự, thành tựu
quả báo lớn, các điều thiện đủ cả, được vị cam lồ, đến chỗ
vô vi, liền được thần thông, trừ các loạn tưởng, được quả
Sa-môn, tự đến Niết-bàn. Những gì là một pháp? Là niệm Thí.”
Phật bảo các Tỳ-kheo:
“Thế nào là tu hành niệm Thí, liền có danh
dự, thành tựu quả báo lớn, các điều thiện đủ cả, được vị
cam lồ, đến chỗ vô vi, liền được thần thông, trừ các loạn
tưởng, được quả Sa-môn, tự đến Niết-bàn?”
Bấy giờ, các Tỳ-kheo bạch Thế Tôn rằng:
“Những gì Như Lai đã nói về nguồn gốc các
pháp, nguyện xin Thế Tôn vì các Tỳ-kheo nói diệu nghĩa này.
Các Tỳ-kheo, nghe từ Như Lai rồi sẽ thọ trì.”
Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Hãy lắng nghe, lắng nghe, và suy nghĩ kỹ.
Ta sẽ phân biệt rộng rãi cho các ngươi.”
Các Tỳ-kheo bạch rằng:
“Xin vâng, bạch Thế Tôn.”
Sau khi các Tỳ-kheo thọ giáo rồi, Thế Tôn
bảo rằng:
“Nếu có Tỳ-kheo nào chánh thân, chánh ý,
ngồi bắt tréo chân, cột niệm ở trước, không có tư tưởng nào
khác, chuyên tinh niệm Thí. Những gì tôi bố thí hôm nay, là tối
thượng trong các sự thí, vĩnh viễn không có tâm hối hận, không mong
đền đáp để mong được thiện lợi. Nếu người nào mắng tôi, tôi
quyết không mắng trả. Dù người hại tôi, dùng tay đánh, đao
trượng đập, gạch đá ném, tôi cũng sẽ khởi lòng từ, không nổi
sân hận. Những gì tôi bố thí, ý muốn cho sẽ không dứt tuyệt.
“Đó gọi là, này Tỳ-kheo, đại thí, sẽ thành
tựu quả báo lớn, các điều thiện đủ cả, được vị cam lồ, đến
chỗ vô vi, liền được thần thông, trừ các loạn tưởng, được quả
Sa-môn, tự đến Niết-bàn. Cho nên, này các Tỳ-kheo, luôn phải tư
duy không rời niệm Thí, liền sẽ được những thứ công đức thiện
này. Như vậy, này các Tỳ-kheo, hãy học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì Phật dạy,
hoan hỷ phụng hành.
KINH SỐ 6
Nghe như vầy:
Một thời đức Phật ở trong vườn Cấp Cô Độc,
rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ. Bấy giờ, Thế Tôn bảo các
Tỳ-kheo:
“Hãy tu hành một pháp. Hãy quảng bá một
pháp. Đã tu hành một pháp rồi, thì liền có danh dự, thành
tựu quả báo lớn, các điều thiện đủ cả, được vị cam lồ, đến
chỗ vô vi, liền được thần thông, trừ các loạn tưởng, được quả
Sa-môn, tự đến Niết-bàn. Những gì
[555c01] là
một pháp? Là niệm Thiên.”
Phật bảo các Tỳ-kheo:
“Thế nào là tu hành niệm Thiên, liền có
danh dự, thành tựu quả báo lớn, các điều thiện đủ cả, được
vị cam lồ, đến chỗ vô vi, liền được thần thông, trừ các loạn
tưởng, được quả Sa-môn, tự đến Niết-bàn?”
Bấy giờ, các Tỳ-kheo bạch Thế Tôn rằng:
“Gốc rễ của Pháp do Thế Tôn nói. Nguyện xin Thế
Tôn vì các Tỳ-kheo nói diệu nghĩa này. Các Tỳ-kheo sau khi nghe
từ Như Lai rồi sẽ thọ trì.”
Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Hãy lắng nghe, lắng nghe, và suy nghĩ kỹ.
Ta sẽ phân biệt rộng rãi cho các ngươi.”
Các Tỳ-kheo bạch rằng:
“Xin vâng, bạch Thế Tôn.”
Sau khi các Tỳ-kheo thọ giáo rồi, Thế Tôn
bảo rằng:
“Nếu có Tỳ-kheo nào chánh thân, chánh ý,
ngồi bắt tréo chân, cột niệm ở trước, không có tư tưởng nào
khác, chuyên tinh niệm Thiên.
Thân, miệng, ý trong sạch, không tạo hạnh
nhơ; thực hành giới thành tựu thân. Thân phóng ánh sáng tỏa
khắp mọi nơi, thành tựu thân trời kia. Quả báo lành thành tựu
thân trời kia. Các hành đầy đủ mới thành thân trời.
“Như vậy, các Tỳ-kheo, đó gọi là niệm
Thiên, liền được thành tựu đầy đủ quả báo lớn, các điều
thiện đủ cả, được vị cam lồ, đến chỗ vô vi, liền được thần
thông, trừ các loạn tưởng, được quả Sa-môn, tự đến Niết-bàn.
Cho nên, này các Tỳ-kheo, luôn phải tư duy không rời niệm Thiên,
liền sẽ được những thứ công đức thiện này. Như vậy, này các
Tỳ-kheo, hãy học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì Phật dạy,
hoan hỷ phụng hành.
KINH SỐ 7
Nghe như vầy:
Một thời đức Phật ở trong vườn Cấp Cô Độc,
rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ. Bấy giờ, Thế Tôn bảo các
Tỳ-kheo:
“Hãy tu hành một pháp. Hãy quảng bá một
pháp. Đã tu hành một pháp rồi, liền có danh dự, thành tựu
quả báo lớn, các điều thiện đủ cả, được vị cam lồ, đến chỗ
vô vi, liền được thần thông, trừ các loạn tưởng, được quả
Sa-môn, tự đến Niết-bàn. Những gì là một pháp? Là niệm hưu
tức.”
Phật bảo các Tỳ-kheo:
“Thế nào là tu hành niệm hưu tức, liền có
danh dự, thành tựu quả báo lớn, các điều thiện đủ cả, được
vị cam lồ, đến chỗ vô vi, liền được thần thông, trừ các loạn
tưởng, được quả Sa-môn, tự đến Niết-bàn?”
Bấy giờ, các Tỳ-kheo bạch Thế Tôn rằng:
“Gốc rễ của Pháp do Thế Tôn nói. Nguyện xin Thế
Tôn vì các Tỳ-kheo [556a01]
nói diệu nghĩa này. Các Tỳ-kheo sau khi nghe từ Như Lai rồi sẽ
thọ trì.”
Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Hãy lắng nghe, lắng nghe, và suy nghĩ kỹ.
Ta sẽ phân biệt rộng rãi cho các ngươi.”
Các Tỳ-kheo bạch rằng:
“Xin vâng, bạch Thế Tôn.”
Sau khi các Tỳ-kheo thọ giáo rồi, Thế Tôn
bảo rằng:
“Nếu có Tỳ-kheo nào chánh thân, chánh ý
ngồi, bắt tréo chân, cột niệm ở trước, không có tư tưởng nào
khác, chuyên tinh niệm hưu tức. Hưu tức là tâm ý tưởng lắng đọng,
chín tánh an nhàn, mà không nóng nảy; tâm hằng chuyên nhất, thích nơi
vắng vẻ, thường tìm phương tiện nhập định tam-muội, thường niệm
tưởng không ham tranh thắng, dành chỗ trước trên.
“Như vậy, này các Tỳ-kheo, đó gọi là niệm
hưu tức, liền được thành tựu đầy đủ quả báo lớn, các điều
thiện đủ cả, được vị cam lồ, đến chỗ vô vi, liền được thần
thông, trừ các loạn tưởng được quả Sa-môn, tự đến Niết-bàn.
Cho nên, này các Tỳ-kheo, luôn phải tư duy không rời niệm hưu tức,
liền sẽ được những thứ công đức thiện này. Như vậy, này các
Tỳ-kheo, hãy học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì Phật dạy,
hoan hỷ phụng hành.
Sau khi các Tỳ-kheo nghe những gì Phật dạy,
hoan hỷ phụng hành.
KINH SỐ 8
Nghe như vầy:
Một thời đức Phật ở trong vườn Cấp Cô Độc,
rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ. Bấy giờ, Thế Tôn bảo các
Tỳ-kheo:
“Hãy tu hành một pháp. Hãy quảng bá một
pháp. Đã tu hành một pháp rồi, liền có danh dự, thành tựu
quả báo lớn, các điều thiện đủ cả, được vị cam lồ, đến chỗ
vô vi, liền được thần thông, trừ các loạn tưởng, được quả
Sa-môn, tự đến Niết-bàn. Những gì là một pháp? Là niệm
an-ban.”
Phật bảo các Tỳ-kheo:
“Thế nào là tu hành niệm hơi thở ra vào,
liền có danh dự, thành tựu quả báo lớn, các điều thiện đủ
cả, được vị cam lồ, đến chỗ vô vi, liền được thần thông, trừ
các loạn tưởng được quả Sa-môn, tự đến Niết-bàn?”
Bấy giờ, các Tỳ-kheo bạch Thế Tôn rằng:
“Gốc rễ của Pháp do Thế Tôn nói. Nguyện xin Thế
Tôn vì các Tỳ-kheo mà nói diệu nghĩa này. Các Tỳ-kheo sau khi
nghe từ Như Lai rồi sẽ thọ trì.” Bấy giờ, Thế
Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Hãy lắng nghe, lắng nghe, và
suy nghĩ kỹ. Ta sẽ phân biệt rộng rãi cho các ngươi.”
Các Tỳ-kheo bạch rằng:
“Xin vâng, bạch Thế Tôn.”
Sau khi các Tỳ-kheo thọ giáo rồi, Thế Tôn
bảo rằng:
“Nếu có Tỳ-kheo nào chánh thân, chánh ý,
ngồi bắt tréo chân kiết già, cột niệm ở trước, không có
[556b01] tư
tưởng nào khác, chuyên tinh niệm an-ban. Nói an-ban, tức là khi hơi
thở dài, hãy quán biết hơi thở ta hiện đang dài; nếu hơi thở
lại ngắn, hãy quán biết hơi thở ta hiện đang ngắn; nếu hơi thở
rất lạnh, hãy quán biết hơi thở ta hiện đang lạnh; nếu hơi thở
lại nóng, hãy quán biết hơi thở ta hiện đang nóng. Quán khắp
thân thể từ đầu đến chân, tất cả đều nên quán biết. Nếu hơi
thở lại có dài ngắn, cũng hãy quán hơi thở có dài ngắn. Đem tâm
đặt nơi thân, biết hơi thở dài ngắn, tất cả đều biết rõ, cho đến
khi hơi thở ra vào được phân biệt hiểu rõ ràng. Nếu tâm đặt nơi
thân, biết hơi thở dài ngắn, cũng lại biết rõ, đếm hơi thở dài
ngắn cũng phân biệt hiểu rõ ràng.
“Như vậy, các Ty-kheo, đó gọi là niệm
an-ban, liền được thành tựu đầy đủ quả báo lớn, các điều
thiện đủ cả, được vị cam lồ, đến chỗ vô vi, liền được thần
thông, trừ các loạn tưởng, được quả Sa-môn, tự đến Niết-bàn.
Cho nên, này các Tỳ-kheo, luôn phải tư duy không rời niệm an, ban,
liền sẽ được những thứ công đức thiện này. Như vậy, này các
Tỳ-kheo, hãy học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì Phật dạy,
hoan hỷ phụng hành.
KINH SỐ 9
Nghe như vầy:
Một thời đức Phật ở trong vườn Cấp Cô Độc,
rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ. Bấy giờ, Thế Tôn bảo các
Tỳ-kheo:
“Hãy tu hành một pháp. Hãy quảng bá một
pháp. Đã tu hành một pháp rồi, liền có danh dự, thành tựu
quả báo lớn, các điều thiện đủ cả, được vị cam lồ, đến chỗ
vô vi, liền được thần thông, trừ các loạn tưởng được quả
Sa-môn, tự đến Niết-bàn. Những gì là một pháp? Là niệm thân.”
Phật bảo các Tỳ-kheo:
“Thế nào là tu hành niệm thân, liền có danh
dự, thành tựu quả báo lớn, các điều thiện đủ cả, được vị
cam lồ, đến chỗ vô vi, liền được thần thông, trừ các loạn
tưởng được quả Sa-môn, tự đến Niết-bàn?”
Bấy giờ, các Tỳ-kheo bạch Thế Tôn rằng:
“Gốc rễ của Pháp do Thế Tôn nói. Nguyện xin Thế
Tôn vì các Tỳ-kheo mà nói diệu nghĩa này. Các Tỳ-kheo sau khi
nghe từ Như Lai rồi sẽ thọ trì.”
Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Hãy lắng nghe, lắng nghe, và suy nghĩ kỹ.
Ta sẽ phân biệt rộng rãi cho các ngươi.”
Các Tỳ-kheo bạch rằng:
“Xin vâng, bạch Thế Tôn.”
Sau khi các Tỳ-kheo thọ giáo
rồi, Thế Tôn bảo rằng:
“Nếu có Tỳ-kheo nào chánh
thân, chánh ý, ngồi bắt tréo chân, cột niệm ở trước, không có
tư tưởng nào khác,
[556c01]
chuyên tinh niệm thân. Niệm thân là tóc, lông, móng, răng, da,
thịt, gân, xương, mật, gan, phổi, tim, lá lách, thận, ruột già,
ruột non, bạch chức,
bàng quang, phẩn, tiểu, dạ dày,
thương đãng,
dịch vị,
nước mắt, đờm dãi, mủ, máu, mỡ, nước miếng, đầu lâu, não.
Cái nào là thân? Đó là đại chủng đất? Đó là đại chủng nước? Đó là đại
chủng lửa? Đó là đại chủng gió? Được tạo ra bởi giống của cha, giống của
mẹ chăng? Nó từ đâu đến? Do ai tạo ra? Mắt, tai, mũi, lưỡi, thân,
tâm, chết ở đây sẽ sinh về nơi nào?
“Như vậy, các Tỳ-kheo, đó gọi
là niệm thân, liền được thành tựu đầy đủ quả báo lớn, các
điều thiện đủ cả, được vị cam lồ, đến chỗ vô vi, liền được
thần thông, trừ các loạn tưởng, được quả Sa-môn, tự đến
Niết-bàn. Cho nên, này các Tỳ-kheo, luôn phải tư duy không rời
niệm thân, liền sẽ được những thứ công đức thiện này. Như vậy,
này các Tỳ-kheo, hãy học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những
gì Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
KINH SỐ 10
Nghe như vầy:
Một thời đức Phật ở trong vườn Cấp Cô Độc,
rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ. Bấy giờ, Thế Tôn bảo các
Tỳ-kheo:
“Hãy tu hành một pháp. Hãy quảng bá một
pháp. Đã tu hành một pháp rồi, liền có danh dự, thành tựu
quả báo lớn, các điều thiện đủ cả, được vị cam lồ, đến chỗ
vô vi, liền được thần thông, trừ các loạn tưởng được quả
Sa-môn, tự đến Niết-bàn. Những gì là một pháp? Là niệm sự
chết.”
Phật bảo các Tỳ-kheo:
“Thế nào là tu hành niệm Tử, thì liền có
danh dự, thành tựu quả báo lớn, các điều thiện đủ cả, được
vị cam lồ, đến chỗ vô vi, liền được thần thông, trừ các loạn
tưởng được quả Sa-môn, tự đến Niết-bàn?”
Bấy giờ, các Tỳ-kheo bạch Thế Tôn rằng:
“Gốc rễ của Pháp do Thế Tôn nói. Nguyện xin Thế
Tôn vì các Tỳ-kheo mà nói diệu nghĩa này. Các Tỳ-kheo sau khi
nghe từ Như Lai rồi sẽ thọ trì.”
Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Hãy lắng nghe, lắng nghe, và suy nghĩ kỹ.
Ta sẽ phân biệt rộng rãi cho các ngươi.”
Các Tỳ-kheo bạch rằng:
“Xin vâng, bạch Thế Tôn.”
Sau khi các Tỳ-kheo thọ giáo rồi, Thế Tôn
bảo rằng:
“Nếu có Tỳ-kheo nào chánh
thân, chánh ý, ngồi bắt tréo chân, cột niệm ở trước, không có
tư tưởng nào khác, chuyên tinh niệm sự chết. Chết là mất ở đây,
sinh bên kia; qua lại các đường, sinh mạng trôi đi không dừng, các
căn tan hoại, như khúc gỗ mục nát; mạng căn đoạn tuyệt, giòng họ
[557a01]
chia lìa, không hình không tiếng, cũng không tướng mạo.
“Như vậy, này các Tỳ-kheo, đó
gọi là niệm sự chết, liền được thành tựu đầy đủ quả báo lớn,
các điều thiện đủ cả, được vị cam lồ, đến chỗ vô vi, liền
được thần thông, trừ các loạn tưởng được quả Sa-môn, tự đến
Niết-bàn. Cho nên, này các Tỳ-kheo, luôn phải tư duy không rời
niệm sự chết, liền sẽ được những thứ công đức thiện này. Như
vậy, này các Tỳ-kheo, hãy học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những
gì Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
Kệ tóm tắt
Phật, Pháp, cùng Thánh chúng,
Cuối cùng là niệm chết;
Dù cùng trên đồng tên,
Nhưng nghĩa chúng mỗi khác.
|