增壹阿含經
TĂNG NHẤT A-HÀM
T2n125
Hán dịch:
Tam tạng Cù-đàm Tăng-già-đề-bà, người Kế Tân, thời Đông Tấn
Việt dịch:
Thích Đức Thắng
Hiệu chú: Tuệ Sỹ
[
MỤC LỤC
]
15. PHẨM
HỮU VÔ
KINH SỐ 1
Nghe như vầy:
Một thời đức Phật ở trong vườn Cấp Cô Độc, rừng
cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ.
Bấy giờ, Thế tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Nên biết, có hai kiến này. Thế nào là hai? Đó là
hữu kiến, vô kiến.
Các Sa-môn, Bà-la-môn nào đã tập, đã đọc tụng ở nơi hai kiến chấp này,
mà trọn không hề theo pháp đó, không như thật biết; thì nên biết đó
không phải là Sa-môn, Bà-la-môn. Với Sa-môn thì phạm pháp Sa-môn, với
Bà-la-môn thì phạm pháp Bà-la-môn. Các Sa-môn, Bà-la-môn này không bao
giờ tự thân tác chứng mà tự vui thú.
“Các Sa-môn, Bà-la-môn nào đã tập, đã đọc tụng ở
nơi hai kiến chấp này, mà đáng xả thì biêt xả, như thật biết, thì đó là
Sa-môn trì hạnh Sa-môn; là Bà-la-môn biết hạnh Sa-môn, tự thân tác chứng
mà tự vui thú, và biết như thật rằng, ‘Sinh tử đã dứt, phạm hạnh đã lập,
không còn tái sinh đời sau nữa.’
“Cho nên, này các Tỳ-kheo, đối với hai kiến này
không nên tập hành, không nên đọc tụng, nên lìa bỏ tất cả. Như vậy, này
các Tỳ-kheo, hãy học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì đức Phật dạy,
hoan hỷ phụng hành.
KINH SỐ 2
Nghe như vầy:
Một thời đức Phật ở trong vườn Cấp Cô Độc, [577b01]
rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ.
Bấy giờ, Thế tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Có hai kiến này. Thế nào là hai kiến? Đó là hữu
kiến, vô kiến. Thế nào là hữu kiến? Thấy dục có thật; thấy sắc có thật;
thấy vô sắc có thật.
Thế nào là thấy dục có thật? Đó là năm dục. Năm dục là những gì? Sắc
được thấy bởi mắt, rất khả ái, rất khả niệm mà người đời tôn thờ chưa
từng lìa bỏ. Thanh được nghe bởi tai, hương được ngữi bởi mũi, vị được
nếm bởi lưỡi, mượt láng được xúc chạm bởi thân, pháp được nhận biết bởi
ý. Đó là hữu kiến.
“Thế nào là vô kiến? Thấy có thường, thấy vô
thường; thấy có đoạn diệt, thấy không đoạn diệt; thấy có biên, thấy
không biên; thấy có thân, thấy không thân; thấy có mạng, thấy không
mạng; thấy thân khác, thấy mạng khác. Sáu mươi hai kiến này gọi là vô
kiến, và cũng chẳng phải là chân kiến. Đó gọi là vô kiến.
“Cho nên, này các Tỳ-kheo, hãy xả bỏ hai kiến này.
Như vậy, này các Tỳ-kheo, hãy học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì đức Phật dạy,
hoan hỷ phụng hành.
KINH SỐ 3
Nghe như vầy:
Một thời đức Phật ở trong vườn Cấp Cô Độc, rừng
cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ.
Bấy giờ, Thế tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Có hai thí này. Những gì là hai? Pháp thí, tài
thí. Trên hết trong bố thí, không gì hơn pháp thí.
“Cho nên, này các Tỳ-kheo, thường nên học pháp
thí. Như vậy, này các Tỳ-kheo, hãy học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì đức Phật dạy,
hoan hỷ phụng hành.
KINH SỐ 4
Nghe như vầy:
Một thời đức Phật ở trong vườn Cấp Cô Độc, rừng
cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ.
Bấy giờ, Thế tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Có hai nghiệp này. Thế nào là hai nghiệp? Có pháp
nghiệp, có tài nghiệp.
Trên hết trong nghiệp, không gì hơn pháp nghiệp.
“Cho nên, này các Tỳ-kheo, nên học pháp nghiệp,
không học tài nghiệp. Như vậy, này các Tỳ-kheo, hãy học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì đức Phật dạy,
hoan hỷ phụng hành.
KINH SỐ 5
Nghe như vầy:
Một thời đức Phật ở trong vườn Cấp Cô Độc, rừng
cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ.
Bấy giờ, Thế tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Có hai ân này. Thế nào là hai? Pháp ân, tài ân.
Trên hết trong ân, không gì hơn pháp ân.
“Cho nên, này các Tỳ-kheo, nên tu hành pháp ân.
Như vậy, này các [577c01]
Tỳ-kheo, hãy học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì đức Phật dạy,
hoan hỷ phụng hành.
KINH SỐ 6
Nghe như vầy:
Một thời đức Phật ở trong vườn Cấp Cô Độc, rừng
cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ.
Bấy giờ, Thế tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Người ngu có hai tướng để nhận diện mạo. Những gì
là hai? Ở đây, với người ngu những việc không thể làm xong mà vẫn làm,
những việc làm sắp xong thì chán bỏ.
Này các Tỳ-kheo, đó gọi là người ngu có hai thứ tướng mạo.
“Lại nữa, Tỳ-kheo! Người trí có hai tướng để nhận
diện mạo. Những gì là hai? Ở đây, với người trí những việc không thể làm
xong được thì không làm, những việc làm sắp xong, cũng không chán bỏ.
“Cho nên, này các Tỷ-kheo, hãy gạt bỏ hai tướng
của người ngu; hãy nương hai tướng của người trí mà tu hành. Như vậy,
này các Tỳ-kheo, hãy học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì đức Phật dạy,
hoan hỷ phụng hành.
KINH SỐ 7
Nghe như vầy:
Một thời đức Phật ở trong vườn Cấp Cô Độc, rừng
cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ.
Bấy giờ, Thế tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Có hai pháp này, mà bên trong tự tư duy, và
chuyên tinh nhất ý lễ kính Như Lai. Thế nào là hai pháp? Một là trí tuệ,
hai là diệt tận. Tỳ-kheo, đó gọi là bên trong tự tư duy, và chuyên tinh
nhất ý lễ kính Như Lai. Như vậy, này các Tỳ-kheo, hãy học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì đức Phật dạy,
hoan hỷ phụng hành.
KINH SỐ 8
Nghe như vầy:
Một thời đức Phật ở trong vườn Cấp Cô Độc, rừng
cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ.
Bấy giờ, Thế tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Có hai pháp này, bên trong tự tư duy, và chuyên
tinh nhất ý kính lễ pháp bảo, hay kính lễ thần miếu Như Lai. Thế nào là
hai pháp? Có lực, có vô úy. Tỳ-kheo, đó gọi là có hai pháp này, bên
trong tự tư duy, và chuyên tinh nhất ý lễ kính pháp bảo, hay thần miếu
Như Lai.
Như vậy, này các Tỳ-kheo, hãy học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì đức Phật dạy,
hoan hỷ phụng hành.
KINH SỐ 9
Nghe như vầy:
Một thời đức Phật ở trong vườn Cấp Cô Độc, rừng
cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ.
Bấy giờ, Thế tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Có hai pháp này, bên trong tự tư duy, và chuyên
tinh nhất ý kính lễ chùa Như Lai. Thế nào là hai pháp? Như Lai cùng
người thế gian không ai bằng. Như Lai có đại từ, đại bi, [578a01]
thương tưởng mười phương. Tỳ-kheo, đó gọi là có hai pháp này, bên trong
tự tư duy, và chuyên tinh một ý lễ kính chùa Như Lai.
Như vậy, này các Tỳ-kheo, hãy học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì đức Phật dạy,
hoan hỷ phụng hành.
KINH SỐ 10
Nghe như vầy:
Một thời đức Phật ở trong vườn Cấp Cô Độc, rừng
cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ.
Bấy giờ, Thế tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Có hai nhân, hai duyên khởi lên chánh kiến. Những
gì là hai? Nhận pháp giáo hóa, bên trong tư duy về chỉ quán.
Tỳ-kheo, đó gọi là có hai nhân, hai duyên này khởi lên chánh kiến. Như
vậy, này các Tỳ-kheo, hãy học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì đức Phật dạy,
hoan hỷ phụng hành.
Kệ tóm tắt:
Hai kiến, và hai thí
Kẻ ngu có hai tướng,
Lễ pháp, miếu Như Lai,
Chánh kiến, kinh sau cùng.
|