增壹阿含經
TĂNG NHẤT A-HÀM
T2n125
Hán dịch:
Tam tạng Cù-đàm Tăng-già-đề-bà, người Kế Tân, thời Đông Tấn
Việt dịch:
Thích Đức Thắng
Hiệu chú: Tuệ Sỹ
[
MỤC LỤC
]
30. PHẨM TU-ĐÀ
KINH SỐ 1
Nghe như vầy:
Một thời, đức Phật ở trong núi Ba-sa,
nước Ma-kiệt cùng chúng năm trăm đại Tỳ-kheo.
Bấy giờ, vào lúc sáng sớm, Thế Tôn ra ngoài tịnh
thất kinh hành. Lúc đó, Sa-di Tu-đà kinh hành theo sau Thế Tôn. Bấy giờ,
Thế Tôn quay lại hỏi Sa-di:
“Nay Ta muốn hỏi nghĩa ngươi. Hãy lắng nghe và suy
nghĩ kỹ!”
Sa-di Tu-đà đáp:
“Kính vâng, Thế Tôn!”
Thế Tôn bảo:
“Có sắc thường và sắc vô thường, chúng là một
nghĩa hay là nhiều nghĩa?”
Sa-di Tu-đà bạch Phật:
“Có sắc thường và sắc vô thường, nghĩa này nhiều,
chẳng phải một nghĩa. Sở dĩ như vậy là vì sắc thường ở trong và sắc vô
thường ở ngoài, vì vậy cho nên nghĩa chúng có nhiều, chẳng phải là một.”
Thế Tôn bảo:
“Lành thay, lành thay, Tu-đà, như những lời ông đã
khéo nói nghĩa này. Sắc thường, sắc vô thường, nghĩa này nhiều, không
phải một nghĩa. Thế nào, Tu-đà, nghĩa hữu lậu, nghĩa vô lậu, là một
nghĩa hay nhiều nghĩa?”
Sa-di Tu-đà thưa:
“Nghĩa hữu lậu, nghĩa vô lậu, là nhiều, không phải
một nghĩa. Sở dĩ như vậy là vì nghĩa hữu lậu là kết sử sinh tử, nghĩa vô
lậu là pháp Niết-bàn. Vì vậy cho nên nghĩa có nhiều, không phải một
nghĩa.”
Thế Tôn bảo:
“Lành thay, lành thay, Tu-đà, như những gì ông đã
nói. Hữu lậu là sinh tử, vô lậu là Niết-bàn.”
Thế Tôn lại hỏi:
“Pháp tụ, pháp tán, là một nghĩa hay là nhiều
nghĩa?”
Sa-di Tu-đà bạch Phật rằng:
“Sắc của pháp tụ, sắc của pháp tán, [659b01]
nghĩa này là nhiều, không phải một nghĩa. Sở dĩ như vậy là vì sắc của
pháp tụ là thân tứ đại; sắc của pháp tán là khổ tận đế. Vì vậy nên nói
nghĩa có nhiều, không phải một nghĩa.”
Thế Tôn bảo:
“Lành thay, lành thay, Tu-đà, như những gì ông đã
nói. Sắc của pháp tụ, sắc của pháp tán có nhiều nghĩa, không phải một
nghĩa.
“Thế nào, Tu-đà, nghĩa thọ,
nghĩa ấm là một nghĩa hay có nhiều nghĩa?”
Sa-di Tu-đà bạch Phật rằng:
“Nghĩa của thọ cùng ấm có nhiều, không phải một
nghĩa. Sở dĩ như vậy là vì thọ thì vô hình không thể thấy; ấm thì có sắc
có thể thấy. Vì vậy cho nên có nhiều nghĩa, không phải một nghĩa.”
Thế Tôn bảo rằng:
“Lành thay, lành thay, Tu-đà, như những gì ông đã
nói. Nghĩa của thọ, của ấm; có nhiều nghĩa, chẳng phải một.”
Thế Tôn lại hỏi:
“Có tự, không có tự,
có nhiều nghĩa không phải một nghĩa.
Sa-di bạch Phật:
“Hữu tự, vô tự có nhiều nghĩa, chẳng phải một
nghĩa. Sở dĩ như vậy là vì có tự là kết sinh tử, không có tự là
Niết-bàn. Cho nên nói có nhiều nghĩa, chẳng phải một nghĩa.”
Thế Tôn bảo rằng:
“Lành thay, lành thay, Tu-đà, như những gì ông đã
nói. Có tự là sinh tử, không có tự là Niết-bàn.”
Thế Tôn lại hỏi:
“Thế nào, Tu-đà, vì sao nói có tự là sinh tử,
không có tự là Niết-bàn?”
Sa-di bạch Phật:
“Có tự thì có sinh có tử, có chung có thỉ. Không
có tự thì không sinh không tử, không chung, không thỉ.”
Thế Tôn bảo rằng:
“Lành thay, lành thay, Tu-đà, như những gì ông đã
nói. Có tự là pháp sinh tử; không có tự là pháp Niết-bàn.”
Bấy giờ, Thế Tôn bảo Sa-di tiếp:
“Ông khéo nói những lời này. Nay Ta cho phép ông
làm đại Tỳ-kheo.”
Bấy giờ, Thế Tôn trở về giảng đường Phổ Tập* bảo
các Tỳ-kheo:
“Đất nước Ma-kiệt rất được thiện lợi, nên khiến
Sa-di Tu-đà đến đất nước này. Ai đem y phục, đồ ăn thức uống, giường
nằm, thuốc men trị bệnh cúng dường cũng sẽ được thiện lợi. Cha mẹ sinh
ra ông cũng được thiện lợi, vì đã sinh ra Tỳ-kheo Tu-đà này. Nếu Tỳ-kheo
Tu-đà sinh vào gia đình nào, gia đình đó được đại hạnh này. Nay Ta bảo
các Tỳ-kheo, hãy học như Tỳ-kheo Tu-đà. Vì sao như vậy? Vì Tỳ-kheo Tu-đà
này rất là thông minh, thuyết pháp thông suốt, cũng không khiếp nhược.
Cho nên, này các Tỳ-kheo, hãy học như Tỳ-kheo Tu-đà. Các Tỳ-kheo, hãy
học điều này như vậy.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì Phật dạy, hoan
hỷ phụng hành.
KINH SỐ 2
Nghe như vầy:
Một thời, đức Phật trú tại Ca-la-đà, [659b29]
trong Trúc viên, tại thành La-duyệt cùng chúng năm trăm đại Tỳ-kheo. Bấy
giờ, Thế Tôn nói pháp cho vô số chúng vây quanh trước sau. Khi ấy, có
một trưởng lão Tỳ-kheo ở trong chúng này duỗi chân về phía Thế Tôn mà
ngủ. Sa-di Tu-ma-na bấy giờ mới lên tám, ngồi kết già, chú niệm trước
mắt, cách Thế Tôn không xa. Bấy giờ, Thế Tôn đưa mắt nhìn trưởng lão
Tỳ-kheo đang duỗi chân mà ngủ; lại nhìn Sa-di ngồi thẳng tư duy. Thế Tôn
sau khi thấy vậy, liền nói kệ này:
Được gọi là Trưởng lão
Chưa hẵn do râu tóc.
Tuổi tác dù đã lớn,
Không khỏi làm việc ngu.
Ai có pháp kiến đế,
Không gây hại sinh linh,
Xả các hành ô uế,
Đó gọi là Trưởng lão.
Nay Ta gọi Trưởng lão,
Không vì xuất gia trước.
Ai có nghiệp gốc thiện,
Phân biệt nơi chánh hành;
Dù tuổi trẻ ấu niên,
Các căn không thủng, sứt,
Đó mới gọi trưởng lão,
Phân biệt hành chánh pháp.
Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Các ngươi có thấy Trưởng lão duỗi chân mà ngủ
không?”
Các Tỳ-kheo thưa:
“Thật vậy, bạch Thế Tôn, chúng con đều thấy.”
Thế Tôn bảo:
“Trưởng lão Tỳ-kheo này trong vòng năm trăm năm
thường làm thân rồng. Nay mà mạng chung cũng sẽ sinh vào trong loài
rồng. Sở dĩ như vậy là vì không có lòng cung kính đối với Phật, Pháp và
Thánh chúng, sau khi thân hoại mạng chung sẽ sinh vào loài rồng. Các
ngươi có thấy Sa-di Tu-ma-na tuổi vừa lên tám, ngồi thẳng tư duy, cách
Ta không xa không?”
Các Tỳ-kheo thưa:
“Thật vậy, bạch Thế Tôn.”
Lúc này, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Sa-di này, ngay sau đây bảy ngày sẽ đạt được tứ
thần túc, cùng đắc pháp bốn đế, được tự tại trong bốn thiền, khéo tu bốn
ý đoạn. Sở dĩ như vậy là vì Sa-di Tu-ma-na này có lòng cung kính đối với
Phật, Pháp và Thánh chúng. Vì vậy cho nên, các Tỳ-kheo hãy luôn luôn
siêng năng cung kính Phật, Pháp và Thánh chúng. Các Tỳ-kheo, hãy học
điều này như vậy.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì Phật dạy, hoan
hỷ phụng hành.
KINH SỐ 3
[660a01]
Nghe như vầy:
Một thời, đức Phật ở trong vườn Cấp Cô Độc, rừng
cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ.
Bấy giờ, Thế Tôn cùng với một nghìn hai trăm năm
mươi đại Tỳ-kheo cu hội. Bấy giờ, có Trưởng giả tên A-na-bân-để* lắm
tiền nhiều của, vàng bạc, trân bảo, xa-cừ, mã não, trân châu, hổ phách,
thủy tinh, lưu li, voi ngựa, trâu dê, nô tì, tôi tớ không thể kể hết.
Lúc ấy, trong thành Mãn Phú
có Trưởng giả tên Mãn Tài
cũng lắm tiền nhiều của, xa cừ, mã não, trân châu, hổ phách, thủy tinh,
lưu li, voi ngựa, trâu dê, nô tì, tôi tớ không thể điếm hết. Thuở nhỏ,
ông là bạn cũ tốt của A-na-bân-để, cùng thương kính, chưa từng quên
nhau. Trưởng giả A-na-bân-để thường xuyên có mấy nghìn vạn hàng hóa trân
quý để mua bán trong thành Mãn Phú kia, nhờ trưởng giả Mãn Tài quản lý,
kinh doanh. Trưởng giả Mãn Tài cũng có mấy nghìn vạn hàng hóa trân quý
để mua bán tại trong thành Xá-vệ, nhờ trưởng giả A-na-bân-để quản lý,
kinh doanh.
Bấy giờ, A-na-bân-để có người con gái tên là
Tu-ma-đề,
nhan sắc xinh đẹp như màu hoa đào, hiếm có trên đời. Trưởng giả Mãn Tài
có một ít việc đến thành Xá-vệ, đến nhà trưởng giả A-na-bân-để. Đến nơi,
ông ngồi trên chỗ ngồi dọn sẵn. Khi ấy, cô gái Tu-ma-đề từ trong phòng
riêng ra. Trước tiên, cô quỳ lạy cha mẹ, sau quỳ lạy trưởng giả Mãn Tài,
rồi về phòng riêng lại.
Trưởng giả Mãn Tài sau khi thấy con gái Tu-ma-đề
nhan sắc xinh đẹp, như màu hoa đào hiếm có trên đời, bèn hỏi trưởng giả
A-na-bân-để:
“Đây là con gái nhà ai?”
A-na-bân-để đáp:
“Cô gái vừa rồi là con đẻ của tôi.”
Trưởng giả Mãn Tài nói:
“Tôi có đứa con trai nhỏ chưa có hôn ước. Có thề
làm dâu nhà tôi được không?”
Trưởng giả A-na-bân-để liền đáp:
“Việc này không nên.”
Trưởng giả Mãn Tài nói:
“Vì những gì, mà việc này không nên? Vì giòng họ
hay vì của cải?”
Trưởng giả A-na-bân-để đáp:
“Giòng họ, của cải, đều tương xứng. Nhưng việc ông
thờ phụng thần linh không giống với tôi. Con gái tôi thờ Phật, đệ tử
Thích-ca. Còn các ông thờ dị học ngoại đạo. Vì vậy cho nên không theo ý
ông được.”
Trưởng giả Mãn Tài nói:
“Việc thờ phụng của chúng tôi, chúng tôi sẽ tế tự
riêng. Việc thờ ai của con gái ngài, cô ấy sẽ tự cúng dường riêng.”
Trưởng giả A-na-bân-để đáp:
“Con gái tôi nếu phải gả cho nhà ông, tài bảo [660b01]
bỏ ra không thể kể xiết. Trưởng giả phải bỏ ra tài bảo không thể kể
hết.”
Trưởng giả Mãn Tài nói:
“Nay ông đòi bao nhiêu tài bảo?”
Trưởng giả A-na-bân-để đáp:
“Nay tôi cần sáu vạn lượng vàng.”
Trưởng giả Mãn Tài liền trao ngay cho sáu vạn
lượng vàng. Trưởng giả A-na-bân-để lại tự nghĩ: “Ta đã tìm cách từ khước
trước, nhưng vẫn không thể ngăn cản được.” Ông nói với Trưởng giả kia
rằng:
“Nếu tôi gả con gái, tôi phải đi hỏi Phật. Nếu Thế
Tôn có dạy bảo điều gì, tôi sẽ làm theo.”
Bấy giờ, trưởng giả A-na-bân-để lấy cớ có công
việc cần đi một lát. Ông ra khỏi cửa, đi đến chỗ Thế Tôn. Đế nơi, đảnh
lễ sát chân Phật, rồi đứng qua một bên. Bấy giờ, trưởng giả A-na-bân-để
bạch Thế Tôn:
“Con gái Tu-ma-đề của con được trưởng giả Mãn Tài
trong thành Mãn phú cầu hôn. Con có nên gả hay không nên gả?”
Thế Tôn bảo:
“Nếu con gái Tu-ma-đề về nước kia, sẽ mang lại
nhiều lợi ích, độ thoát nhân dân không thể kể hết.”
Bấy giờ, trưởng giả A-na-bân-để tự nghĩ: “Thế Tôn
đã dùng trí phương tiện bảo nên gả sang nước kia.” Rồi ông đảnh lễ sát
chân Phật, nhiễu quanh Phật ba vòng, và cáo lui. Về đến nhà, ông sai bày
biện các loại đồ ăn thức uống ngon ngọt thết đãi trưởng giả Mãn Tài.
Trưởng giả Mãn Tài nói:
“Tôi đâu cần sự ăn uống này. Nhưng ông có gả con
gái cho con tôi?”
Trưởng giả A-na-bân-để nói:
“Đã muốn vậy, tôi thuận theo ý ông. Mười lăm ngày
sau bảo con trai ông đến đây.”
Nói những lời như vậy xong, cáo lui từ giả.
Bấy giờ, Trưởng giả Mãn Tài sửa soạn đầy đủ những
vật cần thiết, đi xe bảo vũ đến trong khoảng tám mươi do diên. Trưởng
giả A-na-bân-để lại trang điểm cho con gái mình, tắm gội xông hương, đi
xe bảo vũ đưa con gái đi đón con trai trưởng giả Mãn Tài. Giữa đường gặp
nhau. Khi trưởng giả Mãn Tài nhận được cô gái, liền đưa về trong thành
Mãn Phú.
Bấy giờ, nhân dân trong thành Mãn Phú có ra hạn
chế: “Trong thành này, nếu có người nữ nào đem gả cho người nước khác
thì sẽ chịu hình phạt nặng. Nếu lại đến nước khác hỏi vợ đem vào nước
thì cũng chịu hình phạt nặng.” Trong nước ấy có sáu nghìn phạm chí.
Người trong nước đều tuân theo hạn chế này. Có điều lệ: “Nếu ai phạm
luật thì phải đãi cơm cho sáu nghìn phạm chí.”
Bấy giờ, trưởng giả Mãn Tài tự biết mình đã phạm
luật, nên đãi cơm cho sáu nghìn phạm chí. Song, món ăn của các Phạm chí
đều dùng thịt heo, canh thịt heo và [660c01]
rượu được chưng lại. Y phục của các Phạm chí thì hoặc bằng dạ trắng,
hoặc bằng lông thú. Nhưng theo pháp của các Phạm chí, khi vào nước thì
phải lấy y vắt lên vai phải, để lộ nửa thân.
Bấy giờ, Trưởng giả bạch:
“Đã đến giờ, cơm nước đã đủ.”
Khi ấy, sáu nghìn Phạm chí đều vắt xiêm y một bên,
để lộ nửa thân, vào nhà Trưởng giả. Trưởng giả thấy các Phạm chí đến,
ông bò trên đầu gối đến rước đón, và làm lễ cung kính. Phạm chí lớn nhất
đưa tay khen tốt, ôm cổ Trưởng giả, rồi đến chỗ ngồi. Các Phạm chí khác
tùy theo thứ lớp mà ngồi.
Sau khi sáu nghìn Phạm chí đã định chỗ ngồi xong,
Trưởng giả bảo cô Tu-ma-đề rằng:
“Con hãy sửa soạn ra làm lễ thầy chúng ta.”
Cô Tu-ma-đề thưa:
“Thôi, thôi, Đại gia! Con không thể làm lễ những
vị khỏa thân được.”
Trưởng giả nói:
“Đây không phải là những vị khỏa thân, không biết
xấu hổ. Nhưng những y phục mặc này là pháp phục của họ.”
Cô Tu-ma-đề thưa:
“Đây là những người không biết hổ thẹn, tất cả đều
để lộ thân hình ra bên ngoài. Có dùng pháp phục gì đâu. Xin Trưởng giả
nghe con. Thế Tôn cũng nói có hai nhân duyên của sự mà người đời quí là
có tàm, có quý. Nếu không có hai sự này, năm thân: cha, mẹ, anh, em,
giòng họ, thảy đều không phân biệt người trên, kẻ dưới. Nếu như vậy cũng
đồng như các loài gà, chó, heo, dê, lừa, loa, đều không có tôn ti. Do có
hai pháp này ở thế gian nên biết có tôn ti trật tự. Nhưng những người
này bỏ hai pháp này, giống như cùng loại với gà, chó, heo, dê, lừa, loa.
Thật tình không thể làm lễ họ được.”
Chồng Tu-ma-đề bảo vợ:
“Nay cô hãy đứng lên làm lễ thầy chúng ta. Những
vị này đều là Trời mà tôi phụng sự.”
Cô Tu-ma-đề đáp:
“Hãy thôi đi công tử. Tôi không thể làm lễ những
người lõa hình không biết hổ thẹn này. Nay tôi là người làm lễ lừa, chó
sao!”
Người lại chồng nói:
“Thôi, thôi, quí nữ, chớ nói vậy. Hãy giữ miệng
cô, chớ có xúc phạm. Họ cũng chẳng phải lừa, lại chẳng phải dối gạt,
nhưng những thứ họ đang mặc chính là pháp y.”
Bấy giờ, cô Tu-ma-đề rơi lệ khóc lóc, nhan sắc
biến đổi, và nói như vầy:
“Cha mẹ năm thân của tôi thà chịu hủy hoại thân
hình, phân thây năm đoạn
mà chết, nhất định không rơi vào tà kiến này.”
Lúc đó, sáu nghìn Phạm chí, đồng lớn tiếng nói:
“Thôi, thôi, Trưởng giả! [661a01]
Có gì khiến con tiện tì này mắng chửi như vậy? Nếu có thỉnh mời, đúng
giờ hãy bày biện đồ ăn thức uống ra đi!”
Trưởng giả cùng chồng Tu-ma-đề bấy giờ bày biện
thịt heo, canh thịt heo, rượu chưng lại, khiến sáu nghìn Phạm chí đều ăn
đầy đủ. Các Phạm chí ăn xong, bàn luận chút ít, rồi đứng lên ra về.
Khi ấy, trưởng giả Mãn Tài ở trên lầu cao, phiền
oán sầu hận, ngồi tư duy một mình: “Nay ta đem cô gái này về liền bị phá
nhà, không khác nào làm nhục nhà cửa ta.” Trong lúc đó, có Phạm chí tên
Tu-bạt, đã đạt ngũ thông và đắc tứ thiền. Trưởng giả Mãn Tài tỏ ra quí
trọng. Phạm chí Tu-bạt tự nghĩ: “Ta cùng trưởng giả xa nhau đã lâu ngày,
nay hãy ghé thăm.” Phạm chí vào thành Mãn Phú đến nhà Trưởng giả, hỏi
người giữa cửa rằng:
“Trưởng giả nay đang làm gì?”
Người giữa cửa đáp:
“Trưởng giả ở trên lầu, đang rất sầu ưu. Rất không
thể nói chuyện.”
Phạm chí bèn đi tắt lên trên lầu, gặp Trưởng giả.
Phạm chí hỏi Trưởng giả:
“Cớ gì mà sầu ưu đến như vậy? Không phải bị huyện
quan, trộm cướp, tai biến nước lửa gây ra chăng? Cũng không phải trong
nhà không hòa thuận chăng?”
Trưởng giả đáp:
“Không có tai biến huyện quan, trộm cướp. Nhưng
trong gia đình có chút chuyện nhỏ không như ý.”
Phạm chí hỏi:
“Mong được nghe câu chuyện ấy, và do bởi duyên cớ
gì.”
Trưởng giả đáp:
“Hôm qua, cưới vợ cho con trai, lại phạm luật
nước, thân tộc bị nhục. Có mời các thầy đến nhà, bảo vợ con trai ra làm
lễ mà nó không vâng lời,”
Phạm chí Tu-bạt nói:
“Cưới hỏi gần xa, nhà cô này ở nước nào?”
Trưởng giả đáp:
“Cô này là con gái của trưởng giả A-na-bân-để
trong thành Xá-vệ.”
Khi Phạm chí Tu-bạt nghe những lời này rồi, ngạc
nhiên kinh dị, hai tay bịt tai nói rằng:
“Ối chao! Trưởng giả! Quá kỳ lạ! Chuyện hiếm có!
Cô này vẫn còn sống, không tự sát, không gieo mình xuống lầu, thì thật
là may lớn. Vì sao vậy? Vì Thầy mà cô này phụng thờ đều là người phạm
hạnh. Hôm nay mà còn sống thì thật là chuyện lạ!”
Trưởng giả nói:
“Tôi nghe những lời của Ngài lại muốn phì cười. Vì
sao vậy? Ngài là dị học ngoại đạo, tại sao khen ngợi hạnh của Sa-môn
dòng họ Thích? Thầy của cô này phụng thờ có oai đức gì? Có thần biến
gì?”
Phạm chí đáp:
“Trưởng giả! Muốn nghe thần đức của thầy cô này
chăng? Nay tôi sẽ kể sơ nguồn gốc này.”
Trưởng giả nói:
“Mong được nghe [661b01]
nói về điều đó.”
Phạm chí nói:
“Trước kia, khi sống tại bắc Tuyết sơn, tôi đi
khất thực trong nhơn gian, được thức ăn rồi, bay đến suối A-nậu-đạt. Lúc
trời, rồng, quỷ thần ở đó từ xa thấy tôi đến, đều cầm đao kiếm đến chỗ
tôi cùng bảo tôi rằng: ‘Tiên sĩ Tu-bạt, chớ đến bên suối này, chớ làm
bẩn suối này. Nếu không nghe lời ta, ta lấy ngay mạng sống của ông.’
“Tôi nghe những lời này, liền đi khỏi suối này
không xa mà ăn. Trưởng giả nên biết, Thầy cô này phụng thờ có người đệ
tử nhỏ nhất tên là sa-di Quân- đầu.
Sa-di này cũng đến bắc Tuyết sơn nầy khất thực, bay đến suối A-nậu-đạt,
tay cầm y người chết ở nghĩa trang dính dầy máu nhơ. Khi ấy, đại thần
A-nậu-đạt, trời, rồng, quỷ thần, đều đứng dậy tiến lên cung kính nghinh
đón thăm hỏi: Xin chào thầy của loài người. Ngài có thể ngồi đây. Sa-di
Quân-đầu đến bên suối nước.
“Lại nữa, Trưởng giả, chính giữa suối nước hiện có
cái bàn vàng ròng. Sa-di Quân-đầu lấy y người chết này ngâm vào trong
nước, sau đó ngồi ăn. Ăn xong, rửa bát, rồi ngồi kiết già ở trên bàn
vàng, chánh thân chánh ý, cột niệm trước mặt, nhập vào sơ thiền. Từ sơ
thiền xuất, nhập vào nhị thiền. Từ nhị thiền xuất, nhập vào tam thiền.
Từ tam thiền xuất, nhập vào tứ thiền. Từ tứ thiền xuất, nhập vào không
xứ. Từ không xứ xuất, nhập vào thức xứ. Từ thức xứ xuất, nhập vào bất
dụng xứ. Từ bất dụng xứ xuất, nhập vào hữu tưởng vô tưởng xứ. Từ hữu
tưởng vô tưởng xứ, nhập vào diệt tận định. Từ diệt tận định xuất, nhập
vào diễm quang tam-muội. Từ diễm quang tam-muội xuất, nhập vào thủy khí
tam-muội. Từ thủy khí tam-muội xuất, nhập vào diễm quang tam-muội. Kế
đó, lại nhập vào diệt tận định, lại nhập vào hữu tưởng vô tưởng xứ
tam-muội, lại nhập bất dụng xứ tam-muội, lại nhập thức xứ tam-muội, lại
nhập không xứ tam-muội, lại nhập tứ thiền, lại nhập tam thiền, lại nhập
nhị thiền, lại nhập sơ thiền. Từ sơ thiền xuất mà giặt y người chết. Lúc
ấy, trời, rồng, quỷ thần hoặc giúp vò đạp y, hoặc lấy nước, hay lấy nước
uống. Giặt y xong, đem phơi nơi chỗ trống. Sau khi thu xếp y xong, Sa-di
kia liền bay lên không trung, trở về chỗ ở.
“Trưởng giả nên biết, lúc đó tôi chỉ từ xa [661c01]
nhìn thấy chứ không được gần. Thầy của cô này phụng sự, mà đệ tử nhỏ
nhất còn có thần lực này, huống chi là những vị đại đệ tử, làm sao ai có
thể sánh bằng? Huống chi vị thầy kia là Như Lai Chí chơn Chánh đẳng
Chánh giác, ai có thể sánh kịp? Xét nghĩa này xong, nên tôi nói: Thật là
kỳ lạ, Cô này có thể không tự sát, không dứt mạng căn!”
Lúc đó, Trưởng giả nói với Phạm chí rằng:
“Chúng tôi có thể gặp được thầy của cô ta phụng
thờ chăng?”
Phạm chí đáp:
“Có thể hỏi lại cô ấy.”
Lúc đó, Trưởng giả hỏi cô Tu-ma-đề:
“Nay tôi muốn được gặp thầy con phụng thờ. Con có
thể thỉnh về đây được không?”
Sau khi nghe xong, cô vui mừng hớn hở, không tự
kiềm chế được, liền nói:
“Xin chuẩn bị đồ ăn thức uống đầy đủ. Ngày mai,
Như Lai sẽ đến đây cùng với Tăng Tỳ-kheo.”
Trưởng giả bảo:
“Nay con tự mời, ta không biết cách.”
Bấy giờ, con gái Trưởng giả tắm gội thân thể, tay
bưng lò hương lên trên lầu cao, chấp tay hướng về Như Lai mà bạch:
“Nguyện xin Thế Tôn, đấng Vô năng kiến đảnh,
mong quán sát rõ nơi này. Nhưng Thế Tôn không việc gì không biết, không
việc gì không xét. Nay con đang ở chỗ nguy khốn này, cúi xin Thế Tôn
quán sát rõ cho.”
Rồi cô tán thán bằng bài kệ này:
Con mắt Phật quán sát,
Thấy khắp nơi thế gian.
Hàng phục quỷ, thần vương;
phục qủy tử mẫu.
Như quỉ ăn người kia,
Lấy ngón tay làm chuổi;
Sau lại muốn hại mẹ
Nhưng bị Phật hàng phục.
Lại nơi thành La-duyệt,
Voi dữ muốn đến hại,
Thấy Phật, tự qui phục.
Chư thiên khen lành thay!
Lại đến nước Mã-đề,
Gặp long vương hung ác;
Thấy lực sĩ Mật-tích,
Long vương tự qui phục.
Biến hóa kể không hết,
Đều đưa vào đạo chánh.
Nay con lại gặp nguy
Cúi xin Phật đoái hoài.
Bấy giờ hương như mây,
Lơ lững giữa hư không,
Xâm nhập khắp Kỳ-hoàn,
Hiện ở trước Như Lai.
Chư Thích giữa hư không
Vui mừng mà làm lễ.
[662a01]
Lại thấy hương trước mặt,
Tu-ma-đề thỉnh cầu.
|