KINH
PHỔ MÔN CHÚ GIẢNG
THÍCH THÁI HÒA [MỤC LỤC]
PHẨM PHỔ MÔN BẰNG CHỮ NÔM
Sa môn: Pháp Liên dịch năm 1848
Diệu Âm phẩm trước
nhiệm thay
Quan Âm Bồ Tát phẩm
nầy Phổ môn
Danh Quán Tự Tại
tiếng đồn
Cổ kim biến tướng càn
khôn hiện hình
Chín vòng khổ não
chúng sanh
Tiếng chi suốt đó cố
tình độ xong
Đương cơ Bồ tát hội
trung
Là Vô Tận Ý đầu dòng
bậc trên
Quỳ gối xuống chấp
tay lên
Trước tòa chiêm
ngưỡng kim liên bạch lời
Rằng: “ nghe Bồ tát
biện tài
Duyên chi mà suốt
tiếng đời vậy vây”
Tiếng vàng truyền
thoảng gió bay
Sen đưa phưng phức,
ngọc dày khoan khoan
Rằng: “trong sinh
chúng muôn vàn
Có điều khổ não kêu
oan thiết tình
Chưng giờ khắc suốt
âm thanh
Dường như hang tiếng,
tợ hình bóng siêu
Dầu ai trì niệm một
điều
Tắt phương lửa cháy,
cạn triều nước sôi
Vì khi đi lại đứng
ngồi
Dẹp không hỏa thủy,
dứt rồi kiến văn
Phong ba vốn thuộc
căn trần
Lòng điên nên lại gặp
phần gió điên
Bằng như sinh chúng
muôn nghìn
Chăm lòng báo trọng,
bạt thuyền bể khơi
Gặp đâu con gái lạ
đời
Gọi tên la sát ăn
người thế gian
Trong thuyền ai nấy
chan chan
Một người xưng hiệu
được an cả bè
Tam tai thủy hỏa
phong kia
Đều hay giải thoát là
vì oai linh
Bằng ai lâm nạn bị
hình
Cầm dao, dơ gậy, mong
tình hại nhau
Thiết lòng xưng niệm
một câu
Dao đâu cũng nát, gậy
đâu cũng rời
Ba nghìn trong quốc
độ kia
Chan chan la sát, bề
bề dạ xoa
Rủ nhau muốn não
người ta
Nghe xưng hiệu Thánh
chúng ma kinh hoàng
Chẳng hay mắt dữ xem
thường
Huống chi còn dám làm
đường lăng nhăng
Bằng người có tội với
chăng
Gông cùm lòi tói mang
chưng thửa mình
Lâm râm trì niệm xưng
danh
Đều cùng dứt nát tan
tành còn đâu
Bằng chư oán tặc rủ
nhau
Có người thương chủ
làm đầu chư thương
Trong lưng cùi những
bạc vàng
Qua chưng hiểm lộ gặp
phường ác nhân
Một người xướng nói
ân cần
Xưng danh Bồ tát thí
phần chúng sanh
Bạn buôn ai nấy phát
thanh
Giặc kia đã thoát,
nạn mình lại qua
Bằng người yếm thế
dục đa
Cùng là sân nhuế cùng
là ngu si
Thường chăm lễ bái
một bề
Nhờ thần uy lực, đắc
ly nghiệp trần
Triền minh tỏa vọng
dung chân
Tâm nguyên bất động,
thân căn giải trừ
Dung hình thiệp thế
như như
Hóa vào vô tướng độ
chư hữu tình
Dầu ai người gái muốn
sinh
Muốn cầu Bồ Tát nên
hình con trai
Sinh con có đức có
tài
Mới thành gia đạo ra
ngoài trượng phu
Ví dầu sinh phải đứa
ngu
Danh đà chẳng thịnh,
đạo tu khó thành
Thế gian sinh gái đã
đành
Nhưng mà ít được đức
lành nết ngoan
Thường cầu niệm Thánh
mới toan
Tướng tâm đoan chánh
được an sở cầu
Sởn sơ thêm lại sống
lâu
Tuổi xanh vinh hiển
ngày sau dõi truyền
Lội dầm phước bất
đường quyên
Ấy thường chân thật
thiên nhiên đức hòa
Bằng người trì niệm
càng gia
Sáu mươi hai ức hằng
hà sa danh
Lại hay cung dưỡng
tận hình
Thọ trì Bồ Tát một
danh cũng bằng
Trăm nghìn muôn ức
kiếp hằng
Vô biên công đức nói
năng khôn cùng
Ấy mười bốn đức viên
thông
Thí ngoài vô uý, độ
trong hữu tình”
Rằng : “sao mà vị
chúng sanh
Ba mươi hai ứng hiện
hình đòi nơi”
“Phật thân thuyết
pháp mọi lời
Bích chi Thánh quả
cùng người Thanh văn
Phạn vương cùng Đế
Thích thân
Gồm hai Tự Tại Tướng
Quân đẳng hình
Tỳ Sa Môn lĩnh thiên
binh
Tứ phương tổng quản,
oai linh tướng trời
Thứ hai rồi lại hiện
người
Tiểu vương, Trưởng
giả là vời ngôi trên
Tại Gia Cư sĩ đấng
hiền
Tể Quan đại khí về
truyền la môn
Tỷ Kheo hai giới đều
tôn
Hiện Ưu Bà Tắc lại
còn Bà Di
Hiện người chủ phụ
thâm khuê
Đồng chân nam nữ một
bề hiện ra
Hiện Thiên Long cập
Dạ Xoa
Càn A Ca Khẩn La Già
Nhân nhân
Chấp Kim cương đại
lực thần
Hiện thân thuyết pháp
độ thân hộ trì
Ta Bà ấy chúng sanh
kia
Gọi rằng chẳng sợ là
vì có tin”
Nghe lời, Vô Tận bạch
trên
“Tôi xin dâng cúng”,
bèn liền cởi ra
Chuỗi châu anh lạc
thật là
Giá trăm nghìn lạng
xứng qua vàng mười
Rằng : “nhân giả thọ
pháp tài
Cúng dường pháp bảo
tột vời trang nghiêm”
Quan Âm Bồ Tát một
niềm
Rằng : “chăng khứng
chịu”, đó thêm bền lòng
Ấy ông Vô Tận chẳng
cùng
Nại rằng mẫn chúng
chịu chung vật nầy
Thế Tôn lời cũng bảo
vầy:
“Mẫn chưng chúng hội
chịu nay vật hằng”
Vâng lời khôn nhẽ nói
năng
Chịu trường anh lạc
chia bằng làm hai
Một phần dâng đức Như
Lai
Phần dâng Đa Bảo tháp
đài chứng qua
Thần thông tự tại
càng gia
Khắp nơi thế giới Ta
Bà bấy lâu
Trường văn nghĩa đã
rất mầu
Lại còn vặn lại thêm
câu kệ rằng
Thế Tôn diệu tướng ai
bằng
Tôi xin hỏi lại lẽ
hằng nhân duyên
Dạy rằng: “nghe lấy
nết hiền
Quan Âm thiện ứng mọi
miền đâu đâu
Lời thề rộng nữa bể
sâu
Trải bao nhiêu kiếp
dễ hầu nghĩ xong
Chầu nghìn ức Phật
thong dong
Nguyện đều thanh tịnh
độ vòng trần ai
Vì người nói lược mấy
lời
Văn danh đã vậy, lại
vời hiện thân
Một bề tâm niệm ân
cần
Mọi điều khổ não mấy
phần diệt ngay
Bằng người muốn hại
vậy vây
Nhảy lao hang lửa,
biến rày nên ao
Hoặc là bể cả trôi
vào
Long ngư quỷ nạn ba
đào vượt đi
Hoặc lên đỉnh núi Tu
di
Phải người xô ngã,
vững thì hư không
Non Kim cang kể mấy
trùng
Phải người dữ đuổi
một lông cũng lành
Hoặc là oán tặc vây
quanh
Cầm dao mong hại,
lòng lành lại thôi
Hoặc là hình nạn đôi
hồi
Dao đâu ra rả nát rồi
thoát không
Hoặc là tù rạc cùm
gông
Tay chân giềng trói
đều cùng thoát ra
Những lời nguyền rủa
người ta
Cùng đem thuốc độc để
hòa hại ai
Đủ điều chính niệm
chẳng sai
Nó làm nó chịu, mặc
loài ác hung
Hoặc là sát quỷ hoạnh
xung
Độc long chư quỷ đều
cùng lánh xa
Loài ác thú, lợi trảo
nha
Ngoan xà phúc yết độc
ra khói mù
Vốn người chính niệm
chẳng vu
Ác trùng xa chạy, độc
ngu tranh dời
Mây đùn sấm chớp đời
nơi
Xuống mưa là đá tả
tơi âm ầm
Một lời niệm lực lâm
râm
Tiêu ngay biến dị,
tan ngầm tai ương
Chúng sanh khốn ách
nhiều đường
Vì nhân hoặc nghiệp
vô lường khổ thân
Thánh nhiều trí lực
oai thần
Rộng đem phương tiện
độ dần thế gian
Trong quốc độ kể muôn
vàn
Mười phương đâu chẳng
tuần hoàn hiện đi
Ba đường địa quỷ súc
kia
Diệt dần tứ khổ,
chứng quy Niết bàn
Chân thanh bi trí từ
quan
Nguyện thường chiêm
ngưỡng mới an thửa lòng
Rủ không trần cấu
sạch trong
Ấy vừng tuệ nhật phá
vòng tối đêm
Dẹp không gió lửa
chẳng hiềm
Khắp soi cõi thế ứng
điềm từ bi
Sấm rền một tiếng dậy
ghê
Mây kia che rợp, mưa
kia đượm nhuần
Ấy là hợp Phật pháp
thân
Bát nhã giải thoát
chung chân Bồ đề
Dầu quan quân trần
một khi
Những gì chúng oán
gặp gì lui tan
Tiếng đâu diệu phạn
đã an
Tiếng đâu triều hải,
thế gian khôn bì
Niệm rồi, niệm chớ
sinh nghi
Nhờ ơn tịnh thánh
được y hỗ thường
Mắt từ bể phước khôn
lường
Vậy nên đỉnh lễ,
phước thường chứa chan”
Thuyết rồi bài kệ đã
an
Tòa tiền Trì Địa
khoan khoan bạch rày:
“Bằng chư sinh chúng
bay bày
Được nghe Bồ Tát phẩm
nầy Phổ Môn
Đã đành nghiệp tự tại
tôn
Lại thần thông lực ai
còn dám đương
Nhiều công đức lại
thọ trường
Vâng trì diệu pháp,
xưng dương nghĩa đề
Bốn nghìn tám vạn đầy
khe
Phát thành đẳng đẳng
Bồ đề chi tâm
Tán rằng Đại sĩ Quan
Âm
Mười hai nguyện cả
hoằng thâm độ trì
Thuyền pháp chở tán
mây che
Bể chìm vướt ráo, bến
mê tỏ tường
Tầm thanh niệm cứu
tai ương
Chẳng đâu là chẳng
thường thường hiện thân”.
|