|
TUYỂN TẬP
TRẦN NHÂN TÔNG
LÊ MẠNH THÁT
THƠ
TRẦN NHÂN TÔNG
1
TỨC SỰ
Xong
múa Giá chi thử áo xuân,
Hôm nay
huống gặp tiết thanh minh.
Đầy mâm bánh cuốn như hồng ngọc
Phong
tục từ xưa của Việt Nam.
2
TIỄN SỨ BẮC LƯ TRỌNG TÂN
TIÊU
PHƯƠNG MAI
Thăm
thẳm Linh Tŕ ấm tiệc đưa
Người
về khôn cách gió xuân ngừa.
Nào hay
sao sứ hai ngôi phúc,
Sáng
rọi trời Nam mây tối bưa.
3
TIỄN SỨ BẮC
MA HỢP
KIỀU
NGUYÊN LĂNG
Trời nam, sao sứ rọi hai
ngôi
Dẫn lối ba ṿng đêm sáng
soi
Bên ấy ơn sâu t́nh dễ cảm
Nơi đây tục bạc lễ thẹn
tồi
Mù xông cờ tiết thân mừng
khỏe
Roi vút gió xuân ngựa kết
đôi
Trung thống vạc lời xin
hăy nhớ
Nỗi lo đất nước khỏi nung
sôi
4
HỌA THƠ KIỀU NGUYÊN LĂNG
Non nam
hành lư nhẹ mây tưng
Xuân
đến cành mai mới mấy bông
Khắp
thấy cùng thương thiên tử đức
Sống
không giúp thế trượng phu buồn
Ngựa
xông sương tuyết đầu c̣n ngoái
Mắt
ngắm non sông xe chút ngừng
Sông
Nhị ngày mai mờ khói nước
Rượu
đào tươi mát rửa ḷng trong
5
HOA MAI SỚM
Vàng điểm tua hoa năm
cánh tṛn
San hô ch́m
bóng vẩy phô tuôn
Ba đông
cành trắng hoa khoe trước
Một nén
hương xuân nhánh hăy c̣n
Cam lộ
ngát thơm say bướm tỉnh
Dạ
quang tựa nước khát chim buồn
Hằng
nga nếu biết đây hoa đẹp
Quế lạnh
cung Thiềm thôi ở luôn
6
Ngại
rét năm ngày cửa biếng ra
Gió
xuân trước đă đến cây già
Bóng
giăng mặt nước băng vừa vỡ
Hoa
trĩu đầu cành ấm chửa pha
Xóm núi
trăng ch́m lời hát Việt
Ải quan
mây đẫm tiếng tiêu Hồ
Một
cành lạc tới giấc mơ bạn
Tỉnh
dậy tặng người chẳng nỡ đưa
7
CẢNH
XUÂN
Chim
hót nhởn nhơ, hoa liễu dày,
Bóng
thềm nhà vẽ mây chiều bay
Chuyện
đời khách đến thôi không hỏi
Cùng
tựa lan can ngắm núi mây.
8
DỰ YẾN
VỚI VĂN TÚC VƯƠNG
Chân rùa bóc đỏ mọng
Yên ngựa nướng vàng thơm
Sơn tăng giữ giới sạch
Cùng ngồi chẳng cùng ăn
9
CHÙA THẦN
QUANG TRÊN NÚI ĐẠI LĂM
Bát
ngát Thần quang gợi tịch u
Trời
trăng ôm cởi đến ngao du
Lâu đài
một tá bày tranh vẽ
Thế
giới ba ngàn lọt mắt thơ
Lắm đỗi
thói đời mây thương cẩu
Đâu hay
tùng cỗi trắng đầu sư
Thắp
hương lễ Phật trừ đôi việc
Hết
thảy suy tư mặc bỏ lờ.
10
ĐỀ NHÀ
THỦY TẠ CHÙA PHỔ MINH
Xông
hết ngh́n hương thơm ngát nhà,
Mới
dâng ḍng nước mát đâu xa
Cửa
chùa dưới bóng đa già khép
Đầu
tiếng ve thu ư đậm đà
11
NGẮM CẢNH
CHIỀU THIÊN TRƯỜNG
Thôn
trước thôn sau tựa khói nḥa
Nửa
không nửa có mé chiều sa
Mục
đồng sáo vẳng trâu về hết,
C̣
trắng từng đôi ruộng xuống sà.
12
TRÊN ĐƯỜNG
TÂY CHINH
Hoa
sóng tung lên buồm gấm bay
Dưới
mui đầu mệt chẳng buồn quay
Mây
chiều Tam Giáp nhạn không đến
Trăng
sáng Cửu Than rồng có đây
Lạnh
lẽo đường đi cung mộng cũ
Ngổn
ngang sầu vướng rượu ly đầy
Hán
hoàng mang tiếng say chinh chiến
Vội vă
nam nhi chi lắm vậy.
13
TRĂNG
Đầy
sách, giường song chếch bóng đèn
Sân thu
sương bủa thoáng hơi đêm
Tiếng
chày thức dậy đâu hay biết
Hoa mộc
trên cành trăng mới lên
14
LÊN NÚI
BẢO ĐÀI
Đất
vắng đài thêm cổ
Ngày
qua xuân chửa nồng.
Gần xa,
mây núi cuốn,
Râm
nắng, ngơ hoa lồng.
Muôn
việc nước theo nước,
Trăm
năm ḷng bảo ḷng
Tựa
hiên nâng sáo ngọc,
Ngực
áo, đầy trăng trong.
15
CÂY MAI
Sắt đá
gan ĺ khinh tuyết sớm
Khăn
xiêm mộc mạc gió đông luồn
Trần
gian kiệm ước Hán Văn Đế
Thiên
hạ anh hùng Đường Thái Tông.
16
ĐÊM
MƯỜI MỘT THÁNG HAI
Rượu
chút sầu vơi, vị đậm đà,
Giường
rồng chiếu trúc trải yên ra
Cả trời
tựa nước, trăng ngày sáng,
Hoa phủ đầy
song xuân măi mơ
17
NIỀM OÁN HẬN CỦA NGƯỜI
KHUÊ PHỤ
Ngủ dậy
vén rèm, hồng thấy rơi,
Hoàng
ly không hót giận xuân rồi.
Lầu tây
vô cớ vầng dương lặn
Bóng
ngă về đông hoa lẫn chồi
18
CẢNH CHIỀU
Ở CHÂU LẠNG
Chùa cổ
đ́u hiu khuất khói mờ
Thuyền
câu chiều quạnh tiếng chuông đưa
Nước
quang non lặng vờn âu trắng
Gió
lặng mây đùa cây đỏ thưa.
19
XUÂN
MUỘN
Tuổi
trẻ sao từng hiểu sắc không
Cả xuân
hoa nở ngất ngây ḷng
Đến nay
đành rơ mặt xuân ấy
Nệm cỏ
giường thiền ngắm rụng hồng.
20
CHIỀU
THU Ở VŨ LÂM
Ḷng
khe vắt ngược bóng cầu hoa
Hắt
sáng ngoài khe, vệt nắng tà
Vắng vẻ
ngh́n non, rơi lá đỏ
Như mơ mây
đẫm tiếng chuông xa
21
NGÀY
XUÂN THĂM CHIÊU LĂNG
Hùm gấu nghiêm ngh́n cửa.
Áo mũ bảy phẩm đầy.
Lính bạc đầu c̣n đó,
Nguyên Phong măi kể say
22
BUỔI SỚM MÙA XUÂN
Ngủ
dậy, mở cánh cửa,
Xuân về
đă chẳng hay!
Bươm
bướm một đôi trắng
Phơi
phới nhắm hoa bay
23
TRÊN HỒ ĐỘNG THIÊN
Cảnh hồ Động thiên nọ,
Hoa cỏ kém vẻ xuân.
Thượng đế thương hiu
quạnh
Chuông Thái thanh bỗng
ngân.
24
PHỦ THIÊN
TRƯỜNG
Rậm lục thưa hồng thêm
quạnh hiu
Mây
quang mưa tạnh ngấn bùn tiêu
Nhà
trai giảng đoạn sư về viện
Quán
bến canh đầu cầu nguyệt treo
Ba chục
cung tiên giường tối đặt
Tám ngh́n
bóng tháp triều xuân reo
Phố
minh phong cảnh y như cũ
Phảng phất h́nh cha mộng thấy nhiều
25
BÀI MINH ĐỀ
TRÚC NÔ
Ruột rỗng, tuyết giải
Đốt cứng, sương phơi
Mượn ngươi làm tớ,
E
trái tính trời.
26
MẠN
HỨNG Ở SƠN PH̉NG
Ai buộc mà đi giải thoát
t́m?
Không
phàm sao phải kiếm thần tiên
Vượn
ṃn, ngựa mỏi ta già phải.
Như cũ
am mây một sập thiền
27
Phải trái tâm theo hoa
sớm rơi
Lợi
danh ḷng lạnh mưa đêm rồi
Hoa
tàn, mưa tạnh non im ắng
Một
tiếng chim kêu xuân hết thôi.
28
TẶNG SỨ BẮC
LƯ TƯ DIỄN
Ơn Hán tràn trề mưa móc
tuôn
Chiếu
son phượng ngậm khỏi mây hồng
Khí ḥa
góc đất đều lan tới
Bụi
chiến sông trời rửasạch trơn
Thảy
bảo thư vua mười lối viết
C̣n hơn
đàn Thuấn năm dây đờn
Đất trời thương hết không
nam bắc
Sấm sét
sao lo
lại phải bươn
29
CA NGỢI
THƯỢNG SĨ TUỆ TRUNG
Nh́n lên càng cao
Dùi càng bền cứng
Chợt ở phía sau
Thấy liền trước đứng
Cái đó gọi là
Thiền Thượng sĩ vững
30
ĐỀ CHÙA THÔN HƯƠNG CỔ
CHÂU
Số đời một màn kéo,
T́nh người đôi mắt ngân.
Cung ma chật hẹp lắm,
Cơi Phật khôn xiết xuân.
31
KỆ THỊ TỊCH
Hết thảy
pháp không sinh
Hết thảy
pháp không diệt
Nếu hay
hiểu như vầy
Chư Phật thường trước mặt
Đến đi sao
có đây
32
THÂN NHƯ
Thân như hơi thở vào ra mũi
Thế tựa gió luồn mây núi xa
Đỗ quyên rền rĩ trăng ngày sáng
Đừng để tầm thường xuân luống qua
33
NGƯƠI NÊN
NHỚ
Cối kê việc cũ ngươi nên
nhớ,
Hoan, Ái đang c̣n chục
vạn quân
34
TỨC SỰ
Xă tắc
hai phen chồn ngựa đá,
Non
sông ngh́n thuở vững âu vàng.
35
HỌA
THƠ LƯ TƯ DIỄN
Tự xét
không tài thẹn được đất
Chỉ v́
nhiều bệnh thiếu chầu trời
|