|
TUYỂN TẬP
TRẦN NHÂN TÔNG
LÊ MẠNH THÁT
NGỮ
LỤC
NÓI CHUYỆN VỚI SÀI THUNG (1278)
Tiên quân tôi qua đời.
Tôi mới nối ngôi. Thiên sứ đến mở đọc chiếu thư, khiến tôi sợ vui
lẫn lộn ở trong ḷng. Trộm nghe chúa nước Tống bé nhỏ, mà thiên tử
thương xót, c̣n phong cho tước công, th́ đối với tiểu quốc tất cũng
được thêm ḷng thương xót. Xưa có bảo sáu việc, đă nhờ ơn tha miễn.
C̣n lễ tự thân đến chầu th́ tôi sinh trưởng thâm cung, không tập
cưỡi ngựa, không quen phong thổ, sợ chết dọc đường. Em tôi từ thái
úy trở xuống cũng đều thế cả. Thiên sứ trở về, xin kính cẩn dâng
biểu bày tỏ ḷng thành, cùng cống vật lạ.
* * * * *
NÓI CHUYỆN VỚI TRƯƠNG LẬP ĐẠO (1291)
Bản quốc quy
phụ Thiên triều ba mươi năm nay, ḷng thờ bề trên chưa ngày nào có
chút xao lăng, lễ cống hàng năm chưa từng thiếu sót. Kể từ đời ông,
rồi tới cha, cho đến ngày nay, trước sau một lối.
Nhiều lần
tiếp được chiếu vời, chỉ v́ đau yếu không thể vào chầu, đến nỗi
Thánh thượng nổi giận, dấy quân sang đánh, khiến cho sinh linh nước
tôi bị giết hại, lăng mộ bị bới đào, chùa chiền bị đốt phá, cây cối
bị chặt đẵn không thể kể xiết. Bản quốc chẳng có tội t́nh ǵ mà phải
chịu nạn lớn như vậy.
Chiếu thư
của thiên tử lần nào cũng nói nước tôi có tội giết quốc thúc, đuổi
sứ giả, chống cự quân thiên triều, tội ấy đến nay chưa thể tha,
nhưng quốc thúc tôi vốn do tiên vương tôi sai sang chầu “Thiên tử”
để thay mặt giải bày, “Thiên tử” lại phong quốc thúc làm vương,
khiến cho quốc thúc tôi tự hăi không biết tránh đi đâu. Chẳng phải
nước tôi hại quốc thúc mà quốc thúc tự trốn ra miền Hải Nam, người
trong tông tộc cầm quân nghênh chiến, điều ấy quả thực tôi không hề
biết vậy.
Duy một
việc không sang chầu là v́ tham sống sợ chết chứ không có ư ǵ khác;
xa ngoài vạn dặm, đường đất gian nguy, chướng khí núi non, không
quen thủy thổ, nếu chết ở giữa đường phỏng có ích ǵ cho “thượng
quốc” đâu? Liền mấy năm nay, lễ cống không thiếu sót, cẩn thận thờ
người trên, phỏng có thiệt ǵ cho “thượng quốc” đâu? Tâm t́nh đó của
người dưới không được đề đạt đến người trên vậy.
Nay thiên sứ sang đây, mong được kể rơ nỗi oan của bản quốc,để ngài
về kinh tâu bày trước “thiên tử”. “Khắp cả gầm trời, chẳng đâu không
phải đất nhà vua; khắp các bến bờ trên cơi đất, chẳng ai không phải
bề tôi nhà vua. Cả nước Nam này đă là dân của “Thiên tử” th́ lại
càng không có chí ǵ khác. “Thiên tử” coi bốn bể là nhà, nước tôi
tuy không sang chầu được th́ cũng vẫn ở trong lănh vực ấy, vẫn là bề
tôi của xă tắc, điều này duy trời đất biết cho thôi.
|