VĂN DỰ ĐIẾU
NI
TRƯỞNG THÍCH NỮ TÂM HOA
Của toàn thể ni
chúng, hiếu đồ Sanh Liên, Tâm Ấn,
đọc trước linh đài tân tịch Bổn Sư Diệu Liên
Ni Sư trưởng trước giờ di quan nhập tháp.
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT.
Kính bạch Tâm Ấn, Sanh Liên đường thượng Tân tịch Bổn sư Ni
sư trưởng giác linh!
Chúng con toàn thể Ni chúng và thiện nam tín nữ thuộc các
chùa Sanh Liên, Tâm Ấn
Giờ này, cung kính quì
trước linh đài,
Chí thành dâng lên sư toạ
Hoa lòng Bát nhã,
Hương giới ngũ phần,
Với lòng tha thiết kiều
cần,
Cùng dạ thù ân báo hiếu.
Tất cả chúng con:
Ngậm ngùi cúi đầu xuống
chiếu
Sùi sụt úp mặt bên đài,
Than thở van nài
Tiếc thương buồn thảm,
Mong người đoái hoài chứng
giám,
Xin mẹ từ mẫn lắng nghe.
Nhớ giác linh xưa!
Dù đào cơ cũng nặng tình
Phật tử,
Phát tâm giữ đạo Như lai.
Tuy Liên mẫu vẫn nhẹ dạ
Thánh thai,
Nuôi chí giúp đời Bồ tát!
Do đó, Người đã mạnh dạn:
Bỏ nếp sống phù hoa đài
các,
Nhận cuộc đời khổ hạnh đầu
đà,
Niệm đạo mặn mà,
Tình đời tinh khiết.
Hờ hững duyên mày xanh mắt
biếc
Lơ là phận chỉ thắm tơ
điều,
Theo Thầy học đạo mai
chiều
Tùng chúng tu thân hôm
sớm.
Nên, chất liễu tuyết đông
gầy ốm,
Nhưng, phẩm sen nắng hạ
thắm tươi,
Suốt đời làm đạo vì người
Trọn kiếp xây đời cho
chúng.
Dùng thần thông diệu dụng
Để phục dịch chấp lao
Oai nghi tám vạn thanh cao
Tế hạnh ba ngàn nghiêm
túc.
Lóng trong nước đục,
Phủi sạch bụi trần,
Đền đáp các ân
Vuông tròn bốn đức.
Kinh song phân chia tâm
thức
Thiền thất gạn lọc vọng
chân,
Vì vậy, nguồn tình tan vận
vũ vân,
Bể ái tiêu hồn hoa nguyệt.
Cầu cho nghiệp diệt,
Mong được phước sanh,
Ngõ hầu, bóng in thu
nguyệt thuỷ thanh,
Gương rõ Ni sư từ mẫu.
Kính bạch Ni sư trưởng
giác linh!
Người, cơ thiền chưa lậu,
Ý Tổ còn nghiêm.
Nên, Ni chúng đây đó quan
chiêm
Thiện tín gần xa cung
kính,
Linh minh Phật tính
Trạm tịch Pháp thân,
Giống Thánh gieo nhân,
Cội lành kết quả.
Thế rồi việc phải đến, đã
đến
Thật vô khả nại hà!
Than ôi!
Trăm năm công thành nghiệp
tạ,
Mẹ già cất bước trường du,
Một phút báo xả, thần thu,
Con dại giăng tay khuyên
cửu trụ!
Bởi lẽ, ơn cao pháp nhũ,
Gánh vác hai vai,
Nghĩa cả Thánh thai,
Cưu mang tấc dạ,
Chưa đền, chưa trả,
Còn vấn, còn vương.
Nhưng giờ thì:
Còn đâu hôm sớm cúng
dường,
Còn đâu xưa nay mày mặt,
Ni chúng mất người dìu dắt
Tín đồ thiếu kẻ đỡ nâng,
Ngồi đứng bâng khuâng, vào
ra thơ thẩn.
Nhớ thuở thậm ma: Tâm Ấn
(1)
Nghĩ ngày giá cá: Y truyền
(2)
Giờ này, Người ở đâu trong
thế giới vô biên,
Người là ai trong chúng
sanh vô lượng?
Hay người về An dưỡng,
Hay người ở Đà thiên,
Hay ứng hoá tuỳ duyên,
Hay du phương phó hội?
Kinh hoàng đất bằng vật
đổi,
Ngơ ngác trời rộng sao
dời,
Đạo thọ tiếc thấy hoa rơi
Tào Khê thương nghe nước
chảy.
Người ra đi (sao) dép giày
không quảy,
Người về đâu (sao) y bát
còn treo,
Đạo nghiệp, Người đã mang
theo
Phước duyên, Người còn để
lại!
Trước tình cảnh chia ly này:
Chị em nhà Kiều tê tái,
Đệ huynh nhà Thích bàng
hoàng,
Hỡi ai về (miền) Cực lạc,
Niết bàn,
Cho tôi gởi (chút) tình
thương, dạ nhớ.
Vì là, Người ra đi có
thuở,
Người về lại không ngày,
Trong khi Ni bộ còn đây,
Tăng đoàn còn đó,
Ai biết nỗi niềm cây gió,
Ai hay tình ý mẹ con?
Hơn thế nữa:
Ai biết hồn mẹ mất còn,
Ai thương thân con cô độc?
Từ nay:
Biết hỏi ai chuyện: “long
ngâm khô mộc”
Biết nghe ai việc: “điểu
tích trường không”?
Biết bao giờ thấy mẹ cầm
bông,
Biết mấy thuở nghe Thầy gõ
trúc?
Thật ngổn ngang cảm xúc,
Dưới đài mạo muội tỏ
tường,
Chồng chất tiếc thương
Trước toạ ngẹn ngào thỏ
thẻ.
Hỡi ôi! Bức vân cẩu trớ
trêu ai vẽ,
Cuộc tan thương ngao ngán
ai bày,
Có biết rằng: gió thổi mây
bay,
Nhưng, không muốn thấy
khói tan lửa tắt.
Giờ chỉ còn:
Thiền sàng trang nghiêm
mặc mặc,
Linh toạ thanh tịnh minh
minh,
Duy nguyện Từ mẫu giác
linh
Từ bi mặc nhiên mẫn cố!
Nam mô Sanh Liên, Tâm Ấn đường thượng Tân tịch Bổn sư giác linh,
tác đại chứng minh.
- Phục nguyện:
Khinh an một mảnh di hình,
Tháp trắng ngàn thu an
nghỉ,
Giải thoát sáu đường hệ
luỵ
Sen vàng muôn thuở tiêu
dao.
Chỉ tiếc rằng:
Người đi biền biệt âm hao,
Kẻ ở ngóng trông dáng dấp.
Nhưng biết sao giờ:
Quyến luyến: mắt nhìn tay
chấp,
Nguyện cầu: đầu cúi thân
nghiêng.
Bồ bặt linh tiền, cúc cung
toạ hạ,
Đau lòng xót dạ, tiễn Mẹ
đưa Thầy,
Xe gió đường mây,
Tràng phang bảo cái.
Và mong rằng:
Tế chúng, xin Người trở
lại,
Thương con, mong mẹ về
đây.
Đất Việt, trời Tây,
Minh thông mặc cách,
Điếu văn bái bạch.
Cúi lạy tạ từ !
Nay ngày…tháng…năm…PL 25…
Toàn thể hiếu chúng tín đồ,
Đau đớn chia tay vĩnh biệt.
Soạn xong
ngày 19.2. Mậu Thìn.
Nhằm ngày
05. 4.1988. PL.2531, tại Quảng Ngãi.
Sa Môn THÍCH HUYỀN QUANG
* GHI CHÚ:
(1) Chiều đón ai vào sân Tâm Ấn
Sáng đưa ai ra cổng
Sanh Liên.
(2) Sáng đưa ai đi lên Thiên Ấn
Chiều đón ai về lại Sa hà,
Giã từ núi Bút sông Trà
Vĩnh biệt quê cha dất tổ,
Hết rồi ngày tàn bịnh khổ
Thôi rồi kiếp sống não
phiền.

|