VĂN DỰ ĐIẾU
TRƯỞNG LÃO HÒA THƯỢNG THÍCH GIẢI AN
NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI
PHẬT.
Kính bạch Từ Quang khai sơn Tân tịch Bổn sư Hòa thượng giác linh!
Chúng con cung kính nghĩ rằng:
Người, cùng Tổ ngộ lòng
thiền,
Trong cữa Thọ Sơn, vâng
lời thọ ký.
Và, vì người khai Phật
trí,
Ngoài thành Quảng Ngãi
dựng nghiệp độ sanh!
Nhớ giác linh xưa:
Người là non nước tinh
anh,
Trăng sao tú khí,
Tào khê pháp thuỷ
Thiếu thất thiền đăng.
Chơn truyền y bát đại
Tăng,
Chánh thống ấn tâm Trưởng
lão,
Thế gian trụ trì Tăng bảo
Thiên hạ nhàn tản Đạo
nhơn.
Khi thiếu thời:
Người nhập đạo lúc tuổi
đồng chơn,
Và đăng đàn (thọ giới) khi
năm niên tráng.
Trau dồi tuệ mạng,
Theo Thầy học đaọ chuyên
cần
Trưởng dưỡng giới thân,
Tùng chúng tu tâm tinh
tấn,.
Vuông tròn bổn phận, phục
dịch chúng Tăng
Đầy đủ khả năng, dắt dìu
Phật tử.
Vì vậy, Người được thầy Tổ
truyền y bổ xứ,
Và tại quê nhà, Từ Quang
trác tích trụ trì.
Rồi từ đó, Người sống cuộc đời:
Một bát ba y,
Xuân thu du hoá,
Chín tuần mười hạ
Năm tháng tịnh tu.
Vì vậy mà Người:
Có nhiều Tăng Ni bốn chúng
tùng du,
Và không ít Phật tử mười
phương tín ngưỡng.
Thật vậy, khi trưởng thành:
Người xứng ngôi tòng lâm
trưởng thượng,
Và, đáng bậc Giáo hội Cao
Tăng,
Cũng giống dòng Minh Hải,
côn bằng
Và con cháu Tổ đình, sư
tượng.
Đường đường Tăng tướng,
Nghiễm nhiên mày mặt chủ
nhân
Hạo hạo Pháp thân,
Tự tại uy nghi thọ giả.
Người, sống đời vị tha vô
ngã,
Tiếp chúng độ tăng,
Hạ hóa thượng hoằng,
Đãi nhân tiếp vật.
Nghĩa Bình giới đàn,
Thập sư đệ nhất,
Quảng Ngãi bố tát,
Đại chúng vi tiên.
Người từng nhập thất Bích
Liên
Đăng đường Vĩnh Khánh
(Bình Định)
Phương bào viên đảnh,
Tích trượng cà sa
Một bát nghìn nhà,
Cô thân muôn dặm.
Lợi danh không đắm,
Địa vị chẳng cầu
Chướng cạn, tuệ sâu,
Phước sanh nghiệp diệt!
Hơn thế nữa:
Người ngộ lý: hoa hồng
trúc biếc,
Người nhớ câu: mây trắng
hạc vàng.
Đạo nghiệp Người: dường đã
gần hoàn,
Báo thân Người: sao mà sớm
mãn!
Và việc phải đến đã đến,
Vô khả nại hà!
Kính bạch giác linh Trưởng lão Từ Quang!
Sanh tử phải đâu thường,
đoạn
Niết Bàn há lại thật,
quyền.
Biết đâu Người:
Phật quốc hoá duyên,
Ta bà ứng cúng.
Nên chi Người:
Đông độ treo bình từ
chúng,
Tây thiên quảy dép theo
Thầy.
Than ôi! Xe gió đường mây,
Tìm đâu cánh hạc?
Tràng phang lầu các,
Thấy đâu chân trời?
Núi Ấn tiếc thấy hoa rơi,
Sông Trà thương nghe nước
chảy,
Hiện, tàng then máy,
Còn, mất mơ màng
Người ở đâu trong thế giới
ba ngàn,
Người là ai trong chúng
sanh vô lượng?
Và chắc Hòa thượng cũng đã biết:
Pháp thân phi tướng,
Vốn không sống, chết,
bệnh, già.
Chánh nhãn vô hà,
Nào có ngã nhân, chân giả.
(pháp ngữ)
Vì vậy mà:
Ngỡ ngàng nghe Đạo Sanh
hỏi đá,
Ngạc nhiên thấy Phật Tổ
cầm hoa,
Thế nhưng, tuỳ duyên du
hoá Ta bà
Nhưng rồi, thuận xả thu
quang Phật quốc.
Ôi thôi thôi!
Người xa rời Thích tộc, từ
giã Thiền gia
Thỏ lặn, ác tà, sao dời
vật đổi
Biết bao băn khoăn bối
rối,
Chi xiếc mất mác tiếc
thương!
Giờ thì chúng con biết làm gì đây?
Chỉ biết báo hiếu bằng nén
tâm hương,
Thù ân với lòng cầu
nguyện,
Mộc mạc điếu văn cung
tiến,
Linh thiêng từ mẫn xin
nghe.
Nam mô Từ Quang khai sơn Tân tịch Bổn sư, nối dòng pháp Lâm tế
đời thứ 41, huý thượng Như hạ Bình, hiệu Giải An, Đại lão Hòa thượng giác linh
tác đại chứng minh!
- Phục nguyện:
Khinh an một mảnh di hình,
Tháp trắng ngàn thu an
nghỉ,
Giải thoát sáu đường hệ
lụy
Sen vàng muôn thuở tiêu
dao.
Chỉ tiếc rằng:
Từ đây khó tìm dáng dấp âm
hao
Mà chỉ thấy mộng mơ vọng
tưởng,
Hương xông phương trượng,
Trăng rọi trường tòng,
Thấy bóng chạnh lòng
Nghe hương xót dạ!
Kính bạch Hòa thượng Tân tịch giác linh!
Cũng từ đây:
Kinh song vắng câu “giá
cá”
Thiền thất im tiếng “thậm
ma”,
Ai trì Diệu Pháp Liên Hoa,
Ai tụng Ma ha Bát nhã.
Nhưng, Người dù ở hay đi, chúng con mong Người gia hộ cho chúng
con:
Giữ gìn cơ cao nghiệp cả,
Kế thừa Tổ pháp tâm
truyền,
Nghĩa Huyền, Lâm tế miên
diên,
Yên Tử, Trúc lâm phát
triển
Tăng Ni giới hạnh viên
thành.
Đến đây, di quan lễ sắp cử
hành
Lưu luyến lòng càng xúc
động,
Âm nhạc mấy lần trầm bỗng
Trống chuông ba hội ngắn
dài.
Song lâm, đưa Phật một mai
Chích lý, tiễn Thầy muôn
thuở.
Người đi kẻ ở,
Quê cũ cõi xa…
Niết Bàn tịch diệt Người
qua,
Tổ quốc trần ai, chúng ở.
Mai chiều trông nhớ,
Sớm tối lửa hương,
Công ơn trời biển khôn
lường
Đền đáp tóc tơ nào kể.
Châu mày rơi lệ,
Rẽ bước phân kỳ,
Nại hà! Trường đình ngại
bước đưa đi
Bất dĩ! Thiên cổ lỡ tay
bái biệt!
Giờ nầy, hương hoa la
liệt,
Phang cái huy hoàng
Nghi trượng nghiêm trang
Nguyện cầu thành kính
Tiễn đưa lễ thỉnh
Cử cửu di quan.
Để rồi, nghìn thu Bảo tháp
mật tàng,
Muôn thuở Từ Quang biệt
tích,
Tôn túc giáo đoàn họ
Thích,
Tăng Ni pháp phái nhà
Thiền,
Tất cả khể thủ linh tiền
Tất cả cúc cung toạ hạ.
Ngậm ngùi từ tạ,
Thổn thức tiễn đưa,
Với Người kính trọng ngày
xưa,
Nay đành nghiêng mình lau
mắt.
Nay kính bái bạch!
Quảng Ngãi,
ngày…tháng…năm…PL…
Pháp phái hiếu đồ, Tăng Ni
Phật tử,
Hoà nam!
Bản thảo soạn xong ngày 24 tháng giêng năm Canh Ngọ,
Nhằm
ngày 19.02.1990, PL. 2534.

|