SANG TRANG

 

Đưa người

qua cuộc tử-sanh

Biển dâu thành bại

hư danh một đời

Buông tay

giọt nắng bồi hồi

Vô thường lay động

chơi vơi phận buồn.

 

Trăm năm

bóng ngă hao ṃn

Ngh́n năm bụi đỏ

cuốn nguồn tịch liêu

Chim trời

cánh mỏi đ́u hiu

Đường qua mất dấu

ảnh chiều hư vô.

 

Ráng hồng

níu hạt chơ vơ

Nằm nghe trăng đổ

bên bờ thời gian

Mây buồn

gió đuổi lang thang

Cho ta hỏi thử

không gian mấy bờ?

 

Đâu rồi

giọt lệ bơ vơ

Đâu rồi tiếng nói

nguyên sơ nụ cười!?

Từ cuối kiếp

đến đầu đời

Bỗng dưng phút chốc

đổi dời sang trang.

 

Phổ Đồng

 


 

MỘT V̉NG TAY

 

 

Tự tại hỡi!

hăy chờ ta một chút

Vội vàng chi

ta dọn dẹp tự do

Đă đến lúc

chuyện đời rơi hun hút

Nắng vàng hong

sương nặng hạt nào ngờ

Ta hít thở

với hương ngàn gió mới

Chạm từng giây

như chợt sống bây giờ

Sông chia cách

một lần thôi nắng đợi

Nước xa nguồn

như vĩnh viễn cội mơ

Ta tự hỏi

thời gian thành con rối

Ngày qua rồi

sao cắt nghĩa hôm nay

Mai mốt đó

chưa bao giờ lầm lỗi

Có hay không

như giấc mộng đêm ngày

Ta tự nhủ

cuộc sống giờ bằng phẳng

Từ bắt đầu

và chung cuộc nơi đây

Bờ cơi đó

ngh́n thu rơi lẳng lặng

Ta trần truồng

ôm trọn một ṿng tay.

 

Phổ Đồng

 


 

vẦn thơ cho em

 

Em đi đâu,

Sao đi hoài đến thế,

Măi duỗi rong,

Mù tịt giữa sắc thanh!

Tâm héo lại,

Thân khô gầy có phải;

Cuộc đuổi t́m,

Chừ nh́n lại buồn tanh!

 

Em ngồi đó,

Mà lửa nào thiêu đốt;

Ngồi không yên,

Tâm rát bỏng cuộc t́m,

Tâm em loạn,

Bởi căn trần gió lộng;

Nên xa xăm,

Em cứ mỏi mắt nh́n!

 

Em ngồi đó,

Thân hao gầy có phải;

Hồn xanh xao,

Mắt ướt đẫm phương nào!

Em ngồi đó,

Mà tâm am đi măi;

Lấm lem t́nh,

Và lấm cả trăng sao!

 

Em hao gầy,

Bởi thiên đàng có phải

Mơ chi xa,

Chết đuối giữa ngày dài,

Dù đạt được,

Cũng mặt mày ủ rũ,

V́ thiên đàng,

Rồi cũng phải chia tay!

 

Em dừng lại,

Cho bụi đời lắng xuống,

Hồn không say,

Men mộng giữa đêm dài!

Em tĩnh lự,

Cho trăng ḷng tỏa sáng,

Cuộc t́nh đau,

Em vượt hẳn ra ngoài!

 

Hăy về đây,

Em cùng ta dự hội,

Xóa cô liêu,

Trong kiếp sống đời thường.

Mắt không ướt,

Bởi tuổi đời khôn dại,

Xóa mơ hồ,

Từ thuở ấy vương vương!

 

                                                           Tuệ Nguyên

 


 

NHẤT CHI MAI

  

Tôi trút bỏ mọi thứ trên người

quần áo khăn nón giày dép,

bóng đêm,

những mộng mị hoang vu,

những dự tính

và không dự tính,

hẹn ḥ t́nh ái,

thành nhánh cây trần trụi căng đầy ánh sáng

thai nghén mùa xuân.

 

tháng 3/ 2003

Vũ Thành Sơn