Ráng Hồng

 

 thơ Phổ Đồng

 

Ta đến từ giấc mộng

Mây buồn bay bơ vơ

Giọt sương cười nắng vỡ

Ra đi về chiêm bao.

 

Ráng mai hồng viễn tượng

Vỡ tràn bờ sương tan

Đầu sào trăm thước tiến

Bước đầu tiên cuối cùng.

 

Ta quên hắt tư duy

Đọng lại giọt sương mờ

Trăng nghiêng thềm nắng đổ

Chuyện hư thiệt một đời.

 

Rêu xanh mờ nắng đợi

Chim trời cắm hạt sương

Uống tràn hư không mộng

Xa mãi giòng sông xưa.

 

Mây trắng dạt phương nào

Giòng sông, sâu biển cả

Trôi thây về xứ lạ

Mưa tràn kiếp phù sinh.

 

Thắp lên ngọn nến hồng

Xua tan bờ ảo vọng

Bờ trăng chìm đáy mộng

Nắng xế, chiều mông lung.

 

Nhịp cầu sanh qua tử

Giòng sông nước cuốn trôi

Hai bờ quên nắng vội

Thỉ chung mất cội nguồn.

 

Nắng chiều vương nghiêng đổ

Bên thềm tóc hong sương

Gió lùa từng sợi nhỏ

Ráng chiều ánh rừng phong.