Nhặt  Ánh Trăng

 

thơ Phổ Đồng

 

Từ kiếp nào hạt bụi

Hóa làm kiếp phong trần

Bước đi vươn nắng hiện

Bụi hồng vướng trăm năm.

 

Nến gầy trang kinh mở

Nhạt nḥa chữ run run

Bóng Người về lăng đăng

Ngh́n năm vẫn ung dung.

 

Dưới trăng ngồi đọc kệ

Tụng ngh́n trang kinh hoa

Vọng âm hải triều dậy

Biển trầm bọt nước qua.

 

Lữ hành xuôi quán trọ

Trăm năm mỏi gót hồng

Tàn canh lay đáy mộng

Tay dài nhặt ánh trăng.