thơ Vũ Thành Sơn
Ở Huế tất cả hóa thành dòng sông
chảy theo phương thẳng đứng.
Dòng sông mây.
Dòng sông nắng.
Dòng sông lá.
Tôi đứng bên này sông
Phía bên kia tiếng chuông chùa.
Tôi nhìn dòng sông ngân nga.
Đêm,
Huế là dòng sông lấp lánh.
Những người đàn ông tóc hoa râm cầm mái chèo
Những người đàn bà ôm đàn hát
thả nỗi buồn trôi theo con sông
vai tựa vào nhau
làm cầu
cho những ngôi sao lạc.
Ở Huế dòng sông mang nỗi nhớ sâu kín
dấu ở trong ngực.
Nỗi nhớ hóa thạch
thành đền đài
thành những pho tượng trầm mặc
quay đầu về hướng dòng sông.
Nhiều người đi qua
Năm tháng đi qua
nỗi nhớ thành rêu phong.
Đêm,
dòng sông vỗ nhịp nhàng vào giấc mơ.
Tôi thèm nghe một tiếng gọi đò.
1.5.2003
V.T.S.