Tuệ Nguyên
 

Em hãy hát đi,

mùa xuân còn đó,

rồi trăng sao

sẽ đưa lối em về;

Quê cũ - đường xưa

đôi hàng trúc biếc;

Vườn cà - ruộng lúa

mấy rặng tùng xanh.

Em hãy hát đi,

mùa xuân còn đó,

dáng mẹ gầy

vì mắt mẹ đăm chiêu;

vì mắt mẹ

là tình yêu muôn thuở,

là sông xanh

em tắm giữa trưa hè.

Em hãy hát đi,

mùa xuân còn đó;

vì quê mình

còn vọng tiếng chuông khuya;

Dân tộc - chùa thiêng

sương trăng kỳ diệu

Đạo vàng - đất thánh

thảo mộc đơm hoa.

Em hãy hát đi,

mùa xuân còn đó;

Vườn hoa nhưng nụ,

mây trắng chiều bay;

Trẻ mục đồng

tìm trâu theo dấu cũ,

lùa trâu về

thổi tiếng sáo vô thanh.

Em hãy hát đi,

đời không cô quạnh;

Gọi bình minh về

nắng ấm vườn hoa;

Đàn bướm nhỏ

hồn nhiên đôi cánh vỗ,

trong vườn thiền

còn mấy nụ hoa tươi.

Em hãy hát đi,

hát khi chiều xuống;

Gọi nhau về

với nguồn cội xa xưa!

Đừng đi nữa,

chim bay về tổ cũ,

vì muôn đời

nhật nguyệt mọc phương đông.

Em hãy hát đi,

lời ca thanh thản;

Giữa ngược xuôi,

giữa cay đắng phũ phàng;

Hãy an nhiên,

em hãy hát ca đi,

Sự sống - tình người

mùa xuân còn mãi... 

 

cập nhật : 27-07-2006   

Google


www.phatviet.com website khác

Trao đổi ý kiến và đăng sách báo, bài viết sáng tác, dịch thuật, nghiên cứu, v.v... xin gởi đến email: Ban Tu Thư Phật Việt (hoặc bantuthu_phatviet@yahoo.com)