TẬP SAN NGHIÊN CỨU PHẬT HỌC
SỐ 18 - PL.2550 - VU LAN [MỤC LỤC]
Buông thả
Mặt trời
thôi ngủ mùa đông
thì em thôi ngủ
giữa vùng lạnh
sương.
Nắng lên
tỏa ấm thiền đường
thì muôn hoa nở
giữa vườn quê xưa.
Mấy con
bướm nhỏ bay đùa
tung tăng cho thỏa
mấy mùa ngủ quên.
Bây giờ
mặt nhật đã lên
mấy con chim nhỏ
ví von trên cành.
Tóc sương
người hóa thành
xanh
Áo sương thôi bạc
tinh anh nụ cười.
Thơ say
không để cho đời
thơ say là để
cho người say thơ.
Từ xưa
cho đến bây giờ
dễ ai học hết
chữ ngờ thế gian.
Biết ai
kẻ lỡ cung đàn
biết ai khóc lỡ
cười khan kiếp
này.
Mấy người xưa
mấy người nay
không say men rượu
cũng say men tình.
Lợi danh
là cõi lênh đênh
lợi danh là cõi
đưa mình đi hoang.
Bây giờ
mặt nhật mở toang
người say tỉnh
giấc
thì quay lưng về.
Men say
không trói tình
quê
tình men buông thả
bay về vô biên.
Tuệ Nguyên
Ta từ
trong cõi vô sinh,
vận hành đại nguyện
đăng trình thế gian.
Thời gian chảy qua
suối tóc
ta gối đầu lên hư
không
ký ức gãy vụn quá
khứ
tương lai xe cát
dã tràng
dấu in xóa mờ dĩ
vãng
cánh nhạn đi qua
hư không
bầu trời chiều
không gian tím
rớt vào đáy mắt ai
trông
hạt bụi bay bay
lãng đãng
vướng gót hài phủi
không ra
ai biết mình còn
hay mất
nghìn năm trước
nghìn năm sau?
nỗi vui nỗi buồn
đan kín
chảy xuống giọt
thời gian
hạt muối ngâm liền
vết sẹo
biển trầm giọt lệ
rơi rơi
cao sơn mây chiều
vần vũ
lệ nhòa hơi thở
bay xa
dấu rêu mờ xanh
phiến đá
rừng già lá đỏ bay
sang
đêm nao trăng về
mang gió
áo mẹ hạt bụi bay
vương
đời ta nơi này bến
đỗ
nối dài hạt bụi
mai sau
trăng nghiêng
sương gầy rớt hạt
gió từ vô thỉ đến
vô chung
mây trắng chiều
nay đụn kín
bầu trời xanh thẳm
về đâu?
nỗi buồn ra đi
theo gió
niềm vui ký ức lấp
đầy
hiện hữu phơi bày
tất cả
cho hạt bụi mãi xa
bay.
Phổ Đồng |