|
TẬP SAN NGHIÊN CỨU PHẬT
HỌC PHÁP LUÂN
Số 2 - VU LAN - PL. 2551
[MỤC LỤC]
MỘ HOA
Đại Lãn
Chim bay mất dấu cuối đường
ảnh chìm mờ lạnh đầu đường nắng rơi
hoa nghiêng hạt nắng chơi vơi
ta về bóng ngã chiều rơi dưới thềm.
trăng lên động mấy giọt buồn
chảy tràn ký ức rơi tròn hư vô
chén trà hâm nóng hạt mơ
tàn trăng sương rụng bên bờ tâm rơi.
hạ huyền nửa mảnh trăng sơ
rớt từ cổ độ băng mờ tiếng thu
lòng không cánh gãy sa mù
dội trong kí ức ngồi ru phận mình.
à ơi một kiếp phù sinh
mời trăng cuối bãi tâm kinh đổ tràn
mốt mai giã biệt dưới ngàn
thây xin để lại bên đàn mộ hoa.
HIỆN HỮU
Đại Lãn
nghìn năm thương năm uẩn
ra vào cõi trầm luân
luân hồi ta xuôi ngược
gót quanh vương bụi trần.
hư không hạt nắng đổ
chim bay mất lối về
lên rừng ngắm lan nở
đường về tâm mất tâm.
bốn mươi năm rong rỗi
gót mòn dấu rêu xanh
ta thấy trong hơi thở
thoảng giọt cười tinh anh?
trăm năm trước chưa biết
ta từ đâu đến đây
trăm năm sau không biết
ta sẽ đi về đâu!
hiện tại nay chỉ thấy
hơi thở ra và vào
thân hành luôn tương tức
lay động cả hư không.
đêm qua ta mơ ngủ
thấy mình đá cụi xanh.
CHÂN DUNG BỤI
Minh Đức -
Triều Tâm Ảnh
Từ hoang tưởng
Chập chùng ký
ức
Tôi trở về
thăm lại mái nhà xưa
Mây vẫn là mây
– du tử bốn mùa
Trăng vẫn là
con trăng
Soi giữa
khoảng đời tri ngộ
Lạ lùng
quá
Chân dung của
ai trên khung tường ám khói
Tơ nhện tháng
năm
Giăng lưới kín
song thưa
Có một góc tâm
hồn
Chưa hiểu
chuyện nắng mưa
Nay chữ nghĩa
ngu nghếch bám đầy mực sơn dấu cọ
Lối đến ruộng
đồng, bụi tre, ao cá
Bóng mẹ tôi áo
vá, nón mê
Câu ca dao,
điệu sáo đi về
Trái sim chín, con trâu
xanh
Thương sao là thương
Bữa cơm nghèo thơm mùi
khói bếp
Đồng rạ, đụn rơm
Hò u, đánh đáo
Còn nghe vang vang trong
cõi đất bình yên
Tình tự quê hương
Tâm thức hồn nhiên
Chỉ còn lại vết tử
thương hoài niệm
Mê mải tháng năm
Tích lũy kiến thức đời
Cùng lũ ký sinh trùng u
mê đeo bám
Để mưng đau khối nhọt
thịt da
Mẹ của tôi
Mẹ của anh
Cũng là mẹ sa-bà
Vết nhăn hõm cày ưu tư,
trăn trở
Được và mất
Trí và ngu
Sống chung niềm ẩn nhục
Lê lất nhân luân, đi
mãi, bóng mù phương
Réo gọi trên dòng, bèo
cau mặt tang thương
Réo gọi trên non cao
Đồng vọng thung triền
lao chao cú quạ
Có một vực thẳm
Lởm chởm gai chông vách
đá
Hoa vẫn hồn nhiên
Đóa búp, đóa đùa hương
Từ thác cao
Hớt hải nước tung đường
Đau bọt trắng
Vỡ ước mơ vạn khoảnh
Sương gió trở về
Chẳng tìm đâu ra quê
hương cũ
Thời gian, hư vô khoét
lõm trái tim người
Chân dung của mình
Bụi phủ đã ba đời
Xin vĩnh biệt
Và xin ngợi ca cõi huy
hoàng khổ đế!
MƠ MÀNG CUỘC LỮ
Từ Niệm
Gió ngoài xào xạc hôn trúc biếc
Con chữ mơ màng chửa vỡ toang
Nắng chiều chầm chậm về phía núi
Im lìm con chữ
ngủ mang mang.
Gió
ngoài xào xạc hôn trúc biếc
Mây
trắng lang thang bởi không nhà
Bên
song ẩn sỹ ngồi trầm mặc
Cuộc
lữ nghìn trùng trong mắt xa.
|