|
TẬP SAN NGHIÊN CỨU PHẬT
HỌC PHÁP LUÂN
Số 3 - PL. 2551
[MỤC LỤC]
KHÔNG ĐỀ
Phổ Đồng
1
thạch nhơn vẫy cờ múa
trâu bùn lội qua sông
sinh tử cầu huyễn mộng
chợt gãy giữa lòng tay.
2
một hôm mơ thấy Phật
dáng gầy như hoa cau
tỉnh ra phật đi vắng
đường xa mẹ qua cầu.
3
hoa nở là thấy Phật
hoa tàn thấy chúng sanh
hoa nở tàn nào khác
đá cười, pháp tánh không.
4
một hôm mẹ gánh Phật
ra đi chợ đường xa
trên đôi vai gánh gãy
thúng không gánh về nhà.
5
bao nhiên năm cõng Phật
tử sinh đường tìm dài
hôm nay ta quẵng Phật
lưng không thỏng tay về.
TÁI SINH
Phổ Đồng
giọt thời gian
rơi âm thầm
chai lì ký ức
âm thinh hình ảnh
tai mắt bão hòa tưởng tượng
hôm qua ta nằm mộng
thức dậy thấy ký ức nở hoa
cuộc sống ngoi dậy từ cõi chết
chạm vào hư vô biến thành chuyện thật
mộng thật cách nhau cái chạm mặt
nhận dạng qua một điểm không gian
thời gian giao nhau đảo nghịch
bất chợt trở thành thiên thu
gương mặt thật bỗng nhận ra qua nụ cười
thơ dại.
biển mặn núi xanh
muôn đời trăng sáng
thời gian ghi lại ký ức
không còn hiệu nghiệm
tờ lịch hôm qua, ngày nay
khác nhau tên gọi con số
hiện tượng là thời gian
bản chất là không gian được thời gian
hóa
khổ đau được mã hóa từ duyên nghiệp
giải thoát và bình an được mã hóa từ tỏ
ngộ
Phật được mã hóa từ giải thóat
chúng ta được mả hóa từ nhân duyên điều
kiện
cuối cùng chỉ khác nhau qua tên gọi
giả, ngộ mê.
vô thường cuốn trôi tất cả
quên hết!
như lúc ta vào đời không biết
ra đi cũng không mang theo
quên tất cả !
quên tất cả !
chỉ còn là một chữ không
lênh đênh trong vô tận
nghìn năm sau
tình cờ rớt vào suối tóc tái sinh.
MỘNG MỊ
Nhật Linh
Từng bước vắn lê trên đường rêu phủ
Kiếp mơ hồ chập choạng giữa mù sa
Dẫu phía trước nắng vàng hay đông lạnh
Trọn cuộc đời ai dám chắc ra sao
Lá vẫn rụng cuối sân chiều nắng đổ
Vẫn biển khơi và trăng sáng lung linh
Dù cụ tượng vẫn mịt mù hố thẳm
Vì lối về sương trắng phủ chưa tan
Kinh thâm mật nên ngàn năm còn thở
Gió vô hình thổi mát mãi trần gian
Em mộng mị bước giữa chiều mộng mị
Mẹ quê nhà lần năm tháng trên tay.
|