TẬP SAN NGHIÊN CỨU PHẬT
HỌC PHÁP LUÂN
Số 6 - PL. 2552
[MỤC LỤC]
Pháp Hiền
Cho tôi dấu
chấm huyền xưa
Cho tôi dấu
chấm huyền xưa
Là cho tôi cả
nửa mùa lá thu
Cho tôi một
chút thẩn thờ
Là cho tôi
khổ ngón chờ ngón mong
Cho tôi một
buổi Dương cầm
Phiếm đen
phiếm trắng thăng trầm bóng mây
Cho tôi dấu
chấm mưa gầy
Tôi về khép
lại mùa phai nắng vàng
Huyền xưa dấu
chấm muộn màng
Đời quên sám
hối nên lang thang hoài
Người về xin
một đóa mai
Vùi chôn từ
độ rạng ngời vô biên.
Pháp Hiền, trọng hạ 2008
Hoài
Khanh
Trở lại vườn
xưa
Gởi nhà sư không mặc áo cà-sa,
gặp thời nhiễu nhương –
bèn trở lại vườn xưa.
Ba năm đọc
trọn Kim Cang
Cuộc xuân thu
bỗng sang trang… não nùng
Giã từ trở
lại vườn Xuân
Bầy chim sẻ
cũ như mừng reo vui
Bạn xưa nay
gặp lại rồi
Nào bầy dế
gáy liên hồi sau hiên
Nào anh Cú vọ
ưu phiền
Khuya vang
não nuột giọng riêng cõi nào
Nào bầy Quành
quạch lao xao
Dường như ổi
chín ngạt ngào hương đưa
Ô hay cũng
vẫn vườn xưa
Mà sao khác
lạ như vừa tái sinh!
Kiếp xưa nay
có nguyên hình
Mà câu kinh
cũ thình lình vọng âm
“Ưng vô sở
trụ… kỳ tâm”
Mới hay vô
trụ ngàn năm vẫn là.
Mắt lạ nhìn
hải ngạn qua đèo
Qua đèo Ngoạn
mục thênh thang
Tưởng đâu trở
lại thiên đường ấu thơ
Mây ơi thông
hỡi hãy chờ
Ngày ta trở
lại bên bờ chân không
Ngày ta là
áng mây hồng
Bay từ thiên
cổ về trong bụi mù
Ngày ta gặp
lại thiên thu
Trong đôi mắt
lạ mịt mù chiêm bao
Ngày ta hiểu
nghĩa gầy hao:
Xuân xanh tàn
phá nắng đau ngọn tùng
Em từ lệ nhớ
rưng rưng
Ta từ thế sự
tận cùng nỗi đau
Làm chi hỡi
nắng phai màu
Hỡi phương
hải ngạn hỡi sầu lưu linh
Sá chi nào
chuyện bất bình
Đời ta trong
đục cũng bình thường tâm
Mai kia riêng
một góc nằm
Hỡi ai còn
chút lòng thầm xót thương
Một thời một
lứa đoạn trường
Một tình một
sử như dường sinh ly
Làm sao em hiểu xuân thì?
Làm sao ta biết cái gì là tâm?
Tâm ơi riêng
một cõi nằm
Làm sao mi
ngộ đau ngầm là chi?
(10/03)
Trong ta hằng
hữu
Thưa rằng
miên viễn là nơi
Ta về nương
náu khi đời tan hoang
Văn minh –
Tiến bộ – Mơ màng
Dường như
chẳng thể cùng đàng bước đi?
Cũng như nhan
sắc kiêu kỳ
Làm sao hiểu
đặng biên thùy chiêm bao
Mây bay ai
biết phương nào
Từ đâu mây
tới chốn nào mây ra
Thưa rằng
trong cõi người ta
Tiến lên cũng
có lúc sa xuống bùn
Xin đừng vọng
tưởng xa phương
Trong ta hằng
hữu cội nguồn chân như.
(26/10)
Hoài
Khanh
Phổ Đồng
Núi Linh Thứu
Gridhrakuta mấy nghìn năm lịch
sử
Bóng trải dài che chở cả phương
Đông
Từ giây phút Người niêm hoa thị
chúng
Tâm chảy dài vẫn mỉm nụ dòng
không.
Theo dấu vết xa xưa Người để lại
Con về đây tìm lại dấu thời gian
Nơi tòa thượng sương mờ vương
núi biếc
Linh thứu sơn nước chảy đọng mây
ngàn.
Cầu bắt nhịp qua non Kỳ-xà-quật
Đứng nơi này nghe tiếng vọng bên
kia
Suối róc rách chở trăng về non
Thứu
Trăng hạ huyền sương ru ngủ trời
khuya.
Dư ảnh âm hao như còn ẩn hiện
Vang vọng một thời ký ức hằng sa
Còn hiện tại vật dời sao thay
đổi
Người ra đi là mãi mãi trăng tà!
Trăng in đáy giữa lòng khe vắng
lặng
Thả nỗi buồn cho dòng suối mang
đi
Nghìn năm trước nghìn năm sau có
phải
Chính vô thường là thường trụ tà
huy?
(Chiêm bái Gridhrakuta 02/03/08)