|
TẬP SAN NGHIÊN CỨU
PHẬT HỌC PHÁP LUÂN
Số 7 - PL. 2552
[MỤC LỤC]
Thơ Từ Niệm
MÀU TÁI
SINH
Trăng về ướt lạnh mùa đông
Người về thấm đẫm nỗi buồn trần gian
Em từ hạt nước lang thang
Tôi từ hạt bụi mây ngàn rong chơi
Một mai nắng lụa hừng phơi
Một mai đứng gió em-tôi huyệt sầu
Nằm trong mộ lạnh trông nhau
Sát na chuyển thể mấy màu tái sinh.
Thơ Phổ
Đồng
LỘC
DÃ UYỂN
Migadāya, bên sông Hằng cát mỏi
Nhìn thời gian vết tích phủ bụi mờ
Con đến đây theo duyên trần lưu lạc
Muốn tìm về ươm pháp nhũ nguyên sơ.
Vì thiếu duyên nên sinh thời pháp nhược
Trôi mãi luân hồi tà kiến đảo điên
Chút thiện duyên nhặt đường dài mỏng
mảnh
Xin về đây mong gieo hạt xe duyên.
Đường Trung đạo Người đã từng tác chứng
Tuyên pháp mầu trao phương tiện đầu
tiên
Năm anh em bạn đường tu trước đó
Theo thời gian đạt pháp lạc vô phiền.
Đây là khổ, đây nguyên nhân của khổ
Đây là vui, đây đường đến an vui
Lìa các duyên tránh xa đường cố chấp
Thoát đôi bờ vô sự bước chân đi.
Với Tứ đế ba lần phương tiện chuyển
Thành mười hai hành tướng để tỏ bày
Từ thấy biết và kinh qua tu chứng
Nhãn, trí, minh, giác thắng giải hiển
bày.
Người tuyên dương con đường thoát khổ
Một con đường xa lánh các cực đoan
Từ nhận thức đến thực hành chân chánh
Qua con đường bát chánh bước nhàn an.
Để từ đó triển khai thành vô lượng
Đối trị muôn nghìn tà pháp trói ngăn
Lời ban sơ nghe như còn vang vọng
Giữa ngổn ngang bên phế tích điêu tàn.
Con xúc động trước tiêu điều cám cảnh
Ác độc con người, đánh tráo nhân danh[1]
Họ sợ hãi không tự mình dám nhận
Lòng vô minh tham hận của chính mình.
Con lạy Phật Người từ bi gia hộ
Cho mọi chúng sanh biết được lối về
Bỏ bến mê để quay về bờ giác
Gate gate pāragate pārasaṃgate
bodhi svāhā.
Chiêm bái Migadāya 10/03/2008
|