|
TẬP SAN NGHIÊN CỨU PHẬT
HỌC PHÁP LUÂN
Số 8 - PL. 2552
[MỤC LỤC]
Hoài Khanh
Tặng Phạm
Công Thiện để nhớ
những tháng ngày Đà lạt xa xưa thời ‘Thân Phận’.
MỘNG ĐỜI MIÊN VIỄN
Đà lạt hỡi những lần ta trở lại
Thông vẫn xanh in bóng núi sương mù
Mây vẫn trắng dưới mặt hồ thao thiết
Lửa trong hồn có sáng cõi thâm u?
Có phải đó là mộng đời bất tuyệt
Nói cho ta ý nghĩa cuộc sinh tồn
Vì những đóa hoa nào thời trẻ dại
Hơn một lần phai lạt sắc và hương.
Ta trở lại với mắt buồn ngơ ngác
Chân lênh thênh trên những dấu qua rồi
Chợt muốn khóc những lần trông khói bếp
Ôi tiếng gà trưa vắng thời chông chênh
Ta mất mẹ khi biết làm thơ lạ
Ta mất cha khi em cũng lên đường
Những ly rượu không dễ gì quên hết
Khi tim mình trót đập nhịp yêu thương!
Có phải đó là mộng đời phiêu hốt
Nói cùng ta qua đôi mắt mơ buồn
Khi em hiểu sương tan trên đầu núi
Là chuyện đời xiêu đổ dưới màu sương
Hoa vẫn nở bên nỗi đời xuôi ngược
Ta vẫn đi trở lại chốn qua rồi
Nhưng tìm mãi không thấy hồn muôn cũ
Không thấy gì, chỉ thấy có mây trôi.
H.K.
Phổ Đồng
BỒ-ĐỀ ĐẠO TRÀNG
Lấy vô minh khổ đau làm
sự nghiệp
Nên luân hồi lên xuống
bước loanh quanh.
Cho đến nay gặp vào
thời mạt pháp
Con về đây, dấu cũ phủi
bụi mờ.
Người ngược dòng lìa bỏ
chốn phồn hoa
Giải thoát khổ đau,
sống chết, bệnh già.
Đạt đến nơi vẫn trói
buộc nào ngờ!
Da bọc xương qua thử
thách từng giờ.
Tuệ giác càng mờ, đau
khổ vẫn đeo mang
Chí chuyển hướng, qua
tìm cầu đối chiếu
Giữa khổ đau và khoái
lạc hai đường.
Từ tay nàng Tu-xà-đề
dâng cúng
Vượt Ni-liên-thuyền,
qua bờ khổ hạnh.
Ngồi kiết già Người lập
nguyện tương lai
Sẽ không bao giờ rời
khỏi nơi đây!
Thanh tịnh trong veo
nào còn cấu uế
Dọn sạch tâm cho đạt
khởi ba minh.
Biết nhiều đời thành
hoại kiếp Người qua
Rõ tận tường như mới
xảy hôm qua.
Nghiệp tạo ra do ba căn
lành dữ
Hưởng quả thế nào tùy
thuộc vào nhân.
Quả nhân khổ tập, quả
nhân khổ diệt
Và con đường Người vượt
thoát khổ đau.
Đạt viên thành đem đạo
quả xiển dương
Để bây giờ lưu lại dấu
dư hương.
Qua xúc cảnh con cầm
lòng không được
Lệ ngưng tròng trên đôi
mắt hắt hiu.
Mong mai sau ở đời luôn
gặp Phật
Xin chứng minh ghi nhận
tấm lòng này.
Chiêm bái Mahābodhi Temple 01/03/2008
RỪNG CÂU-THI-NA
(Nơi đức Đạo Sư vào Niết-bàn)
Con phủi bụi đường
dài qua tay mỏi
Bao kiếp rồi, phủi
mãi vẫn không ra
Trời Tây Trúc rừng
hoang treo bóng chếch
Cho bình minh, trời
vẫn hiện trăng già.
Con về đây giữa đêm
dài vắng lặng
Đại thọ Sa-la buồn
thảm vô thường
Theo tiếng kệ lời
vàng lên âm hưởng
Con ngậm ngùi nén
giọt lệ trôi lăn.
Lệ cứ chảy nhòa lời
kinh tiếng kệ
Lời dạy cuối cùng âm
hưởng đâu đây
“Các tỳ-kheo! Sau
khi Ta diệt độ
Các Thầy hãy lấy
Giới Luật làm thầy.”
Lời cao cả nay chỉ
còn chứng tích
Của dòng đời nghịch
lại ý sơ tâm
Vì lợi danh Tỳ-kheo
đành bán Phật
Buôn chính mình, làm
nô lệ ma tâm.
Cứ phương tiện tùy
duyên nhưng biến mất
Lặn hụp theo tình
khỏa lấp theo duyên
Đem lời vàng làm trò
cười thiên hạ
Ngụy biện giải bày
hí luận đảo điên!
Con buồn tủi vì
thiện duyên quá mỏng
“Khi Phật ra đời con
vẫn trầm luân
Nay được nên thân,
Phật đà đi vắng.”
Sanh không gặp thời
phải chịu gian truân.
Cảnh hiu hắt người
sầu lên khóe mắt
Nội chướng ngoại ma
phước cạn nghiệp dày
Chỗ Người nằm ghi
dấu ấn thiên thu
Lệ tiếc thương đau
đớn của nhơn thiên.
Con xúc động, rừng
thiêng thôi lên tiếng
Cõi ba ngàn như lắng
đọng lời kinh
Cầu sám hối, dặn
lòng qua nhất niệm
Trả duyên về cho
thật tướng chúng sinh.
Chiêm bái Kushinagar. Rạng sáng ngày 06/03/2008.
Minh Đức
TriềuTâm Ảnh
Bagan
và hương
huyỂn sỬ
Bagan - chùa tháp cổ sương
Có con trăng dệt con đường sử
kinh
Ngọn đèn pháp bảo lung linh
Dấu son một thuở phục sinh đạo vàng
Ôi! Một thời dân tộc Môn qua đây
Đã liệt liệt oanh oanh
chép sử vàng lên bốn mươi
ngàn tòa bảo tháp
Một cõi Đông dương
xây dựng kinh đô chánh pháp
Để ngàn sau...
để ngàn sau còn thơm mãi một
mùi hương!
Ôi! Mùi hương nhập thế dị thường
Đã trải dài theo dấu chân
theo vết xe thổ mộ
Có con ngựa già còng lưng
kham khổ
Và người phu xe
mà mái đầu đã bạc trắng đức
tin
Ôi! Mùi hương của nhiệt
huyết, của trái tim
Trộn lẫn mùi hương của tâm
linh tôn giáo
Là công trình muôn đời của
thăng hoa cảm xúc
Mà ấn ngọc, triện son
năm tháng chẳng mờ phai
Ôi! Có phải đây là thời
mà con sư tử vươn vai
Cất tiếng hống uy linh tràn
trề sinh lực
Từ vạn dặm xa
kế thừa vinh quang A-Dục
Để huyền sử về một địa danh
bất diệt đến ngàn sau
Tôi cúi đầu xuống
Lắng nghe giữa hư vô
một mùi hương huyền diệu,
sâu mầu
Thấm đẫm trên những cọng rêu
xanh
Trên những cành cây khô
Trên những phù điêu, hoa văn
chạm trổ
Tôi còn nghe
linh hồn cựa mình trong
những viên gạch vỡ
Len vào sinh hoạt đời thường
thiên hạ thế gian tâm
Ôi! Tháp cổ Bagan!
Huyền sử Bagan!
Như một tiếng hú tận thâm
lâm
Như một ngôn ngữ xa xăm
Nói về lẽ thăng trầm, hưng
phế
Nói về chiến tranh, bạo quyền
và niềm đau khổ đế
Vì sự tham lam, sân hận của
con người
Nó còn nói về sự thật trần khơi
Thần hủy diệt, thần bảo tồn
đã sát cánh chung vai
trong trò chơi quá nhiều
thách đố
Để bi khốn thay
thân phận con người
cứ miệt mài xây tổ
Lẽ hoại thành nghe lòng mắt
cay cay!
Lẽ hoại thành - khói tụ, tan
mây...
Ôi! Một thời dân tộc Môn qua đây
Họ là một loài người tiến
hóa bậc cao
Họ đến như làn mây lành
khoác tâm hồn nắng ấm
Rồi họ ra đi
mà dấu chân còn lấp lánh bụi
sương
Để bây giờ
ngàn năm sau
bất diệt một mùi hương!
Ôi! Tôi đã đi thăm xứ xứ Bagan
Nơi đây con người
vận xà-rông xám chàm đất mục
Thân xác khô gầy gập lưng
lạy Phật
Những tràng hoa lài,
hoa sứ tươi thơm
Chư sư khất thực qua ngày
bình bát toàn cơm
Cơ cực bữa ăn chan mùi khổ hạnh
Những cô gái bôi má bột cây
để gìn da giữ sắc
Còn giữ nụ cười đôn hậu ngây
thơ
Những gã trung niên chuông
gõ điện thờ
Mắt hấp háy nhìn hòm công đức
Những đứa trẻ cõi còm,
đói lòng kiếm xin vài "chạt"
Đôi mắt xanh trong!
Bi cảm tình người!
Ôi! Nhưng mà sao cách biệt
một trời!
Mà phú quý
chỉ để dành cho người quý
tộc?
Mà giàu sang
chỉ để dành cho giai cấp
chiến sĩ?
Và mọi tiện nghi, xa hoa
ưu đãi giới thương buôn?
Còn thủ-đà-la, chiên-đà-la
thì sống trong cảnh bần cùng
thiếu áo, thiếu cơm
Thiếu cả những nhu cầu tối
thiểu?
Ôi! Tôi đã ngồi rất lâu
để trầm tư mặc tưởng
Để nghĩ về những ngôi chùa
tháp nguy nga
Để nghĩ về những công trình
tôn giáo
như cung điện hoàng gia
Mà không hiểu lưỡng nguyên
giá trị
Mà không hiểu sự cân phân
tâm vật
Nơi dân tộc lạ kỳ này
tín ngưỡng duy linh!
Ôi! Tôi đã đi thăm cả một
cõi tâm kinh
Mà cảm nghe cây lá bên đường
cũng sáng lên hoa chữ
Những nét chạm khắc rêu đen
Những con rồng giấu mình
trong những bia đá vỡ
Nơi những tòa gạch nâu già
tuổi tác tuế sương!
Ôi! Huyền sử Bagan!
Bốn mươi ngàn tháp cổ Bagan!
Vi diệu mùi hương
Hương công đức
Hương tín tâm
Hương thâm u mật độ
Cùng hương tình, hương cảnh
của đất nước dễ thương nầy!
Ôi!
Cảm xúc bài thơ
chỉ như một thoáng khói mây
Xin tri tạ một lần tao ngộ
Ta hẹn ngươi, Bagan,
trên dặm về cổ độ
Nơi cõi Phật, lòng mình
lặng lẽ, vô ngôn!
Vẫy tay chào
chùa tháp dập dờn hương!
Myanmar life hotel,
Đêm 3/12/2008. |