GHI ƠN TIỀN BỐI

50 NĂM (1920-1970)

CHẤN HƯNG PHẬT GIÁO VIỆT NAM

Sa môn THÍCH THIỆN HOA soạn

 

TIỂU SỬ

Phật tử QUÁCH THỊ TRANG

 

Quách Thị Trang 15 tuổi, sinh năm 1948, tại làng Cổ Khúc, quận Tiên Hưng, tỉnh Thái B́nh. Thân phụ Trang là Ông Quách Văn Bội, thân mẫu là Bà Hà Thị Vân. Cả gia đ́nh đều tin theo Phật-giáo.

Trang có 6 anh em: anh cả là Liên, anh thứ là Choát, đến chị Nhung, rồi đến Trang và hai em trai.

Đến năm 1954, sáu anh em Trang cùng mẹ vào nam. Riêng thân phụ Trang bị kẹt ở lại miền Bắc và 3 tháng sau, mẹ con Trang được tin đă từ trần.

Vào Nam, gia đ́nh Trang ở vùng Chí Ḥa, sống quần tụ trong niềm ḥa thuận và trong nguồn tin chánh pháp. Mẹ Trang th́ tảo tần buôn bán, c̣n anh em Trang th́ tiếp tục học hành.

Riêng về Trang đă tỏ ra một đứa con hiếu thuận. Trang luôn luôn nghỉ đến Mẹ và làm vừa ḷng mẹ. C̣n đối với anh chị và các em, Trang vẫn trên kính dưới nhường.

Từ bé, Trang đă là một Phật tử của gia đ́nh Phật tử Minh Tâm. Ngày ngọn cờ 5 sắc thân yêu bị triệt hạ, Trang bỏ ăn, bỏ học và khóc măi! Trang nói với chị em:Phật-giáo mà chết th́ tôi cũng chết”. Và liền sau đó, hằng ngày, Trang đến chùa Xá Lợi, Ấn Quang để nghe các Thầy giảng và nhận các bản tin tức đem phổ biến cho đồng bào. Rồi Trang cũng tuyệt thực, cũng cầu nguyện. Tóm lại, với sức nhỏ bé, có thể làm tất cả những ǵ được th́ Trang đă làm hết cho Phật-giáo. Trang nói:”Nếu có chết v́ Đạo th́ Trang cũng đành”.

Ngày 20.8.1963, các chùa bị tấn công, Tăng Ni và Phật tử đều bị bắt hết, Trang khóc rất nhiều! Trang nghĩ: “Các Thầy đă chết, đă chết hết rồi!” Cơn đau khổ và tuyệt vọng cực độ đă làm cho Trang như mất hồn. Trước mắt Trang, đất trời như sụp đổ, cùng với sự sụp đổ của những ngôi chùa, những tượng Phật, những bàn hương. Người ta tính tiêu diệt niềm tin Dân tộc! Người ta tính tiêu diệt nước Việt Nam! Vô lư quá rồi, oan ức quá rồi! Trang nh́n một vài bộ mặt điềm nhiên bên đường, mà nghe tức tối trong ḷng.

Đến ngày 24 th́ Trang và Yến nhận được tin cho hay: sáng mai sẽ có một cuộc biểu t́nh ở chợ Bến Thành, để tranh đấu cho các Thầy. Hai người bạn thấy phấn khởi hẳn lên. Họ thấy giữa sự nguy hiểm của hành động và sự đau khổ của bất lực, thà chọn cái thứ nhất có ư nghĩa hơn, và có lợi ích hơn.

Tối lại, Trang đến nhà Yến vừa khóc vừa mừng chung với Yến. Trang nói: “Ngày mai tụi ḿnh đi biểu t́nh. Nhưng không cho mẹ Trang biết, v́ sợ mẹ sẽ ngăn cản. Trang chỉ cho chị Nhung biết thôi”.

Suốt đêm ấy, Trang gần như không ngủ. Trang thao thức bên niềm mừng vui là sắp được góp một chút ǵ cho Đạo thân yêu của Trang.

Sáng ngày 25, Trang dậy thật sớm, ăn mặc xong rồi xin phép mẹ đến nhà bạn chơi và rủ Yến cùng đi. Hai chị em đến nơi hẹn với Yến, rồi cùng nhau đi Taxi đến chợ Bến Thành.

Trong khi đứng chờ đợi, từ cửa hông chợ, một đám người ùa ra như nước chảy. Những người đi đầu cầm biểu ngữ:

               “Hăy giết chúng tôi đi

               V́ chúng tôi là con Phật”

Ba thiếu nữ nghe ḷng bừng dậy như sóng cả. Họ nh́n nhau ba cặp mắt sáng ngời, và cầm tay nhau chạy vào hàng ngũ.

Đoàn biểu t́nh vẫn đi tới, vượt qua khỏi mặt tiền chợ Bến Thành. Trong lúc đó, bóng dáng hung thần của cảnh sát chiến đấu, gầm gừ hiện ra chận lối trước mặt họ. Chợt nghe hai tiếng súng nổ, Yến quay lại nh́n: thấy Trang mặc áo ngắn đă ngă gục trên đường nhựa. Bên Trang là một cảnh sát ác ôn, tay cầm súng mới vừa giết người xong. Lúc ấy vào sáng ngày 25.8.1963.

Đây là h́nh ảnh cuối cùng của Quách Thị Trang đă hy sinh đời ḿnh cho Dân tộc và Đạo pháp. Và h́nh ảnh đó, trong ḷng Dân tộc sẽ c̣n sống măi ngh́n thu!

                           (Lược tríchBáo Hải Triều Âm số 19)

 

THẾ HỆ QUÁCH THỊ TRANG

Ngày này năm ngoái (25.8.1963), nữ sinh Quách Thị Trang đă bị tay sai khát máu của Nhu Diệm bắn ngă trong cuộc biểu t́nh chống chế độ độc tài của gia đ́nh họ Ngô, do sinh viên và học sinh tổ chức tại cổng trường Diên Hồng. Cùng đi với Quách Thị Trang có trên hàng trăm sinh viên và học sinh khác, nhưng Trang có diễm phúc chết giữa thanh thiên, bạch nhật, chết để sống măi trong ḷng chúng ta, trong t́nh yêu thương và cảm phục, chết để thành chất liệu củng cố, gắn chặt hàng ngũ một thế hệ thanh niên, thế hệ Quách Thị Trang.

Trang và những người bạn khác đồng hành của Trang trong chuyến đi vào lịch sử với hai bàn tay trắng và một ḷng son, không phải không biết trước rằng: ḿnh đi là đi ra chổ chết. Nhưng không một ai lùi bước, v́ thế hệ Quách Thị Trang không muốn sống thêm nữa trong một xă hội tối tăm nhục nhă trong sự tàn ác, gian manh, bất công, dối trá của một tập đoàn mất hết cả nhân tính–tập đoàn Nhu–Diệm-Cẩn Lệ Xuân–không một ai lùi bước v́ bầu nhiệt huyết của Thanh niên nung nấu ḷng họ. Không một ai lùi bước v́ tiếng gọi của Tự Do, b́nh đẳng, thiết tha hơn bao giờ hết. V́ bàn tay ngoắt vẫy của t́nh thương tới tấp nập, dồn dập quyến rũ hơn bao giờ hết. Không một ai lùi bước v́ họ muốn tiến lên, tiến lên để viết trang sử mới cho thế hệ của họ, thế hệ Quách Thị Trang.

Nhưng trang sử mới vừa viết được mấy ḍng đầu th́ Quách Thị Trang đă trở thành người thiên cổ !, và bây giờ, có những bàn tay lông lá dơ bẩn muốn bôi đen tất cả, muốn lật lại trang lịch sử cũ của thời Nhu Diệm.

Chắc chắn thế hệ Quách Thị Trang, với truyền thống anh dũng, Quách Thị Trang sẽ kiên quyết bất cứ bằng giá nào chận đứng những bàn tay gian ác ấy lại. Và họ sẽ thắng, chắc chắn họ sẽ thắng v́ lịch sử không thể đi lui.

Nguyện cầu anh linh Quách Thị Trang phù hộ cho thế hệ Quách Thị Trang chóng thành công, trang sứ mạng tiếp tục viết trang sử mới.

(Hải Triều Âm số 19)

 

 

 

TRANG MỤC LỤC