thơ
Trúc biếc hoa vàng
“Pháp thân như trúc biếc
Bát Nhã tựa hoa vàng”
Tóc rơi từng sợi nhỏ
Tàn cây nhang
Người xòe tay,
Tay trắng
Bình bát,
Củ khoai lang
Cúng dường Xá Lợi Phất
Công đức ba ngàn thế giới,
Hồi hướng Vu Lan
Cha về với Phật,
Mẹ còn đây
Sương sớm có tan,
Trăng có gầy
Mẹ ơi, tháng bẩy, Vu Lan tụng
Đóa hồng cài áo,
Hồi chuông xa bay …
Cha như núi,
Mẹ như sông
Núi cao dựng vách,
Xanh phấn thông
Sông chảy mênh mang giòng sữa ngọt
Một trời hư không
Con xuống tóc, đi tìm Cha
Sợi vương cửa động, san hà lung lay
Rừng chiều một cánh chim bay
Chợt nghe gió thoảng,
Hương say hoa rừng
Con về, ngủ dưới gốc thông
Trong mơ hé nụ đóa hồng Vu Lan
(Tháng 7, 2005, mùa Sen)
LÊN CHÙA
Lên chùa,
Nắng sớm đơm hoa
Sương như đính ngọc trên tà áo bay
Đóa hồng nở vội, không hay
Cánh chim sâu nhỏ, vỗ đầy mật thơm
Lên chùa,
Gió ngát tâm hương
A Di Đà Phật mười phương liên-tòa
Nghiêng vai,
Nhẹ gánh ta-bà
Chuông công phu điểm, ngân xa ưu phiền
Lên chùa,
Bạn đạo thân quen
Nụ-cười-Di-Lặc,
Búp-sen-lục-hòa
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca
Bước chân Cùng-Tử tìm cha miệt mài
Lên chùa,
Thấy Phật Không Hai
Chúng sanh là Phật tương lai sẽ thành
Một trăm lẻ tám Hồng Danh
Trang nghiêm cõi Phật,
Tịnh thanh tâm mình
Lên chùa lạy Phật nghe kinh
Ma-Ha-Ca-Diếp lặng thinh,
Khẽ cười.
(Như-Thị-Am, tháng bảy, 2006)
|