Xuân cảm

HT. Thích Đức Nhuận

 

Đông tàn, tuyết rụng, ánh trời quang

Cảnh vật dường như mới điểm trang.

Cây cỏ thắm tươi... hoa nở đẹp;

Nước non rạng rỡ nắng hanh vàng.

Hồi chuông trừ tịch vừa buông tiếng

Tràng pháo giao thừa đă nổ vang.

Thiên hạ rủ nhau đi lễ Phật

Người người náo nức đón xuân sang.

 

1991.

trích Sáng một niềm tin

 

Xuân như tại

 HT. Thích Tâm Châu

 

Mặc vận-chuyển, xuân đi, xuân lại,

Dù doanh, hư, tiêu, trưởng (1) vẫn như thường.

Âm vô ngôn, chung điệu nhạc muôn phương,

Mầm ẩn hiện dệt hồn xuân như-tại.

 

Ḷng gió chuyển kinh qua thiên vạn tải,

Hư không tràn thanh-khí ngợp chân-không.

Mây xa xưa vẫn thanh-thản trập-trùng,

Trăng Viên-Giác vẫn là trăng muôn thuở.

 

Tràn pháp-giới ánh linh quang rực rỡ,

Chim thênh-thang, hoa bướm rộn ràng tươi.

Non xanh xanh, bất động, ngút chân trời,

Biển bát ngát, một mùi (2) không giới hạn.

 

Nước vẫn ướt từ đáy nguồn vô tận,

Sóng gầm vang, thể tính vẫn thường như.

Ánh dương hồng hơi ấm  hệt ban sơ,

Sao lấp-lánh trên màn tơ xanh thẳm.

 

Nhịp bước nhẹ in dấu chân lẫm-chẫm,

Tóc phơ màu, run gọi bóng thời-gian.

Rằng vinh-hoa, phú-quư trộn cơ-hàn,

Xưa, sau măi vẫn một nguồn sinh-lực.

 

Hoa-tạng-giới trùng trùng vô cùng cực,

Luồng tâm-tư vi-tế  bản nhiên hoài.

Lầm sự-vật làm chi thêm bải-hoải

Xuân là xuân trong tự-tại như-như!

 

(1)  Sự vật luôn luôn trong trạng thái: đầy, vơi, ṃn, nở.

(2)  Nước biển có một vị mặn, đạo Phật có một vị giải thoát.

trích Cánh hoa tâm

 

 

Sư về muộn

Phổ Đồng

             

Đêm nghiêng

ngơ gác trăng vàng

Mấy tầng chuông điểm

đổ tràn thái hư

Sư về

gơ cửa phù hư

Tam sinh đế mộng

trầm hư vỡ bờ

 

Uống tàn sương,

giọt xuân

Điểm trang hồng nguyệt

kinh thơ vô phiền

Trăng lay

bóng chếch giường thiền

Tụng âm đá dựng

tiếng rền vọng không.

 

Mùa xuân

én trải nắng hồng

Nụ xanh say gió

vàng hong hiên chùa

Gió về

mở mắt ngh́n hoa

Gốc mai năm trước

rụng vài đóa hoa!

 

Trà xanh

Thềm thoảng hương mùa

Gió hây hây thổi

ngày đưa qua ngày

Niềm vui

c̣n một chút này

Dâng người ở lại

từ rày về sau.

Phổ Đồng

 

 

Theo dấu chim bay

Phổ Đồng

 

Xưa nếu biết cuộc đời là cơi tạm

Th́ lối về đă theo dấu chân nai

Người cứ tưởng ta bà là cơi thật

Nên ngh́n đời vẫn theo dấu chim bay.

 

Sầu hiu hắt hai bờ loan nắng vỡ

Mộng trần gian và hiện thật đâu rồi?

Giờ ngoảnh lại bóng nhoà quên mất dấu

Bước tiếp theo nghe quờ quạn bồi hồi!

 

Việc quá khứ chỉ bày qua kư ức

Nuối tiếc nhiều và ray rức khôn nguôi

Hiện tại hạnh phúc đan xen ít ỏi

Khổ đau nhiều, hận tủi lại càng tăng.

 

Tương lai chưa đến mù mờ nào biết

Thả đường dài quanh quẩn mỏi gót chân

Một trăm năm bay vèo theo giọt nắng

Chờ trăng già mơ hỏi tuổi trăng non!

 

Sỏi lăng ṃn tuổi buồn lên lá thắm

Rừng vẫn xanh đá dựng bóng trăng qua

Suối róc rách chở trăng về bến cũ

Nước xa nguồn về cội lạnh ḍng ca.

 

Mây bóng lay gió về mưa chớm động

Tàn thu, đông nghe lạnh tủi đá buồn

Sầu ly biệt hắt hiu bờ nắng đọng

Én cựa ḿnh ngơ ngác động xuân phong.

 

Rồi một sớm tàn xuân qua lửa hạ

Đào mai buồn ủ rũ bóng chiều dâng

Nụ có biếc tuổi xanh, vàng chuyển dịch

Lại  một đời xê dịch nỗi bâng khuâng.

 

V́ vô thường luôn luôn là biến dịch

Nên vô thường luôn hiện hữu như Không

Bờ quá khứ tương lai thành không tưởng

Niềm bâng khuâng chợt sáng dơi chân đi.

 

 

Nuôi lan

Bùi Giáng

Kính tặng Thầy Nghị

 

Nuôi Lan từ bấy tới nay

Thành thân cách điệu thiên tài thong dong

Thượng thừa đầy ắp bướm ong

Vi vu cung bậc càng đong càng đầy

Lạ lùng Đại Lăn sơ khai

Nhịp triều phiêu lăng từ rày về sau

Thịnh triều trăng mọc chậm mau

Nguyệt hoa hoa nguyệt từ đầu mà ra

Tới đuôi kỳ vỹ ngọc ngà

Thành thân vô lượng như hà h́nh dung?

9.1992

 

 

Xuân Đại Lăn

Bùi Giáng

Kính tặng thầy Nghị

 

Cho luôn

cho mượn

cho là

Tồn sinh cốt yếu

như hà h́nh dung?

Đường qua ngôn ngữ

cuối cùng

Mừng xuân Đại Lăn

vô ngần tái sinh.

12.1993